Bất ngờ mỉm cười với Văn NhiễmNgay khoảnh khắc Hứa Tịch Ngôn nhìn sang, Văn Nhiễm không hiểu vì sao liền ôm lấy cặp, nhanh chóng chạy vào trong tòa nhà lớp học. Nàng đứng ở lối rẽ cầu thang tầng một, lưng dựa vào tường, hai tay giấu ra sau, đầu ngón tay áp vào mặt tường có độ gồ ghề rõ ràng, lần đầu tiên cảm thấy lồng ngực trống rỗng. Thế nên trái tim mới có thể va đập vào xung quanh thành ngực, phát ra giai điệu không theo quy luật nào. Lớp học của họ ở tầng bốn, nàng cúi đầu, chạy một mạch ...