Chương 402: Tiến vào Võ Thần mộ (2)
Nhưng bây giờ cũng không phải lúc ôn chuyện, Tần Phong càng không thể chào hỏi đối phương.
Tần Phong nhanh chóng lao đi, căn bản không dừng lại, chỉ có điều trong tay có thêm một tấm ngọc bài.
Võ Thần bài!
Tần Phong lập tức đụng vào trong sơn môn bên cạnh Võ Thần mộ này.
Trên sơn môn có phù văn không gian lấp lóe, sau đó bao bọc Tần Phong tiến vào trong đó.
Huyết Ngọc Khôi đuổi theo phái sau không dừng được, nghĩ Tần Phong có thể vào, tất nhiên bọn họ cũng được nên đều lao vào sơn môn.
Nhưng ngay sau đó hào quang màu bạc trên sơn môn lấp lóe, Huyết Ngọc Khôi lại mở mắt ra phát hiện mình xuất hiện ở chỗ cách sơn môn hai mươi mét.
Ánh sáng không gian chuyển di hắn ta đi.
“Vù vù!”
Hai có hai tia sáng xuất hiện, chính là Tam trưởng lão và Lục trưởng lão.
Trên sơn môn lại còn xuất hiện văn tự thời cổ đại, đối với thế gia cổ võ mà nói, việc nhận biết những chữ viết này cũng không khó khăn!
【 Không có Võ Thần bài! 】
【 Thọ linh vượt qua 20 tuổi! 】
【 Không thể vào! 】
“Sao có thể, sao Liệp Huyết Giả này có thể đi vào?” Huyết Ngọc Khôi gần như nổi điên.
Tất nhiên sơn môn này không có khả năng trả lời Huyết Ngọc Khôi.
Chỉ là người ngồi bên cạnh nhìn vở kịch này, tất nhiên không nhịn được mở miệng nói.
Một nam tử ngồi xếp bằng, bên cạnh cắm một thanh Hồng anh thương cong môi cười, thoạt nhìn đang cười trên nỗi đau của người khác.
“Đây không phải là việc rõ ràng sao? Người kia có được Võ Thần bài, thọ nguyên cũng không cao hơn 20, tất nhiên tiến vào!”
“Ngươi thả…” Huyết Ngọc Khôi muốn mắng một câu, nhưng sau khi thấy người kia lại nuốt xuống câu nói kế tiếp.
Là Nhị trưởng lão Dương gia Dương Mậu.
Đây là Cổ võ giả thực lực cấp D5.
Ở một bên khác, người trung niên thấp bé khiêng một thanh trọng kiếm ngồi xếp bằng cũng lộ ra vẻ châm chọc, nói: “Thì ra đó là Liệp Huyết Giả danh tiếng đại chấn mấy ngày này, nghe nói còn giết chết Huyết Ngọc Hành, thật không ngờ trưởng lão Huyết gia lại thua trong tay một hài tử lông còn chưa mọc đủ, thật sự mất mặt!”
Sắc mặt Huyết Ngọc Khôi đỏ bừng.
“Thiết Lỗi, có phải ngươi muốn so tài một chút không?” Tam trưởng lão Huyết gia trầm giọng quát.
“Được, vừa hay ngứa tay!”
Bầu không khí giữa hai người lập tức trở nên hung hăng càn quấy.
“Huyết gia, đừng quên nơi này là địa bàn của ai, gặp mặt đã khiêu chiến Tam gia? Ngươi thật sự muốn đánh? Đừng để máu tươi rơi xuống thành cái xác không hồn.” Một nữ tử hơn ba mươi tuổi đeo cây roi bên hông nghiêm nghị mở miệng nói.
Hầu gia, Hầu Dương Kiều.
Không chỉ như thế, bên cạnh còn có hai người cấp D, lại có hai người là phó thành chủ bốn thành Bắc Hải ở trong đó.
Tuy những người này làm theo ý mình, tất nhiên lập trường của bọn họ cũng khác với Huyết gia.
Bọn họ là liên minh nhân loại.
Huyết gia là liên minh hắc ám.
Vốn chính là đối lập, chỉ có điều tất cả mọi người không muốn làm to chuyện, không có chỗ tốt mà thôi.
Sắc mặt ba người Huyết gia tái xanh, Tam trưởng lão này chỉ có thể nén giận, không dám nói ra tiếng nào.
Chỉ có điều trong lòng bọn họ đều nghi ngờ, sao tất cả những người này đều đến đây!
Thật ra bản thân Võ Thần mộ thật sự không có chỗ tốt gì với bọn họ, nhưng ba ngày trước Huyết Viễn bị giết hại lại cho bọn họ một sự cảnh cáo.
Huyết Viễn là thiên tài hiện tại của Huyết gia, là bảo bối của cả gia tộc bọn họ, kết quả bị giết chết ngoài ý muốn như thế.
Huyết gia lại là một đám người lòng dạ ác độc, chẳng may nghi ngờ là bọn họ ra tay, đến tàn sát niềm hy vọng của gia tộc khác thì sao?
Khỏi phải nói, Huyết Lâm Hàn thật sự nghĩ như vậy.
Thế là, cả ba gia tộc lớn đều điều cộng cao thủ cấp D chạy đến, nhưng cũng không ngờ sau đó liên tục xảy ra chuyện, Huyết gia không đến giết đệ tử của bọn họ, bọn họ cũng không dám trở về, thậm chí vẫn vụng trộm chú ý chuyện này.
Ai có thể ngờ, kết quả cuối cùng vẫn là như thế.
“Liệp Huyết Giả này lại dưới 20 tuổi!”
“Hiện tại trong Võ Thần mộ đều là người dưới 20 tuổi, lần này chúng ta vất vả đến đây, chẳng phải là cùng thái tử đi đọc sách sao?”
“Trong Võ Thần mộ chắc chắn tranh đoạt dữ dội, chỉ hy vọng Liệp Huyết Giả này không lạm sát kẻ vô tội, cũng may hắn giết người Huyết gia, còn có thân phận thợ săn tiền thưởng, hắn không phải là người trong liên minh hắc ám đi!”
Suy nghĩ của đám người khác nhau, nhưng đều nghĩ về Tần Phong.
Lúc này, Tần Phong thật sự bước vào sơn môn, ánh mắt cũng thay đổi.
Tần Phong vừa tiến vào đã nghe được tiếng kêu thảm thiết liên miên.
Chỉ là trong tiếng kêu thảm thiết không có sợ hãi, chỉ có đau đớn.
Tập trung nhìn kỹ, trong tầm mắt lại là một mảnh sương mù đỏ như máu.
Tuy có sương mù đỏ như máu nhưng cũng có thể thấy được cảnh tượng xung quanh, đây là một đại điện như quảng trường khổng lồ, trên mặt đất toàn là tảng đá xanh, phần rìa rộng rãi có ánh sáng bạc hiện ra, ngẩng đầu nhìn lại vẫn là trời xanh mây trắng.
Bên ngoài đã là hoàng hôn, thời gian nơi này tự thành một thể.
Tần Phong nhìn về phía trước, xuyên qua huyết vụ có thể thấy phía trước bóng người trùng điệp, nhưng chỗ xa nhất lại thấy được một đầu thạch long to lớn.
Thạch long này thật sự quá lớn, cao khoảng bốn mươi mét, rộng hai mươi mét.