Chương 409: Tần Phong ăn thịt người khác ngửi mùi
“Thì ra hắn lấy được Tịnh Liên tử như thế!” Đôi mắt Hầu Phóng sáng ngời.
Chu Hạo và Hầu Phóng đồng thời đi tới rìa bồn hoa, nhìn hàng chữ bên tên.
Hầu Phóng chỉ vội vàng nhìn thoáng qua đã cầm lấy một viên ngọc châu, ngưng thần tĩnh khí quan sát những Tịnh Liên tử đó một chút, chỉ trong chốc lát hắn ta đã cau mày, càng nhìn càng lo lắng.
Vì hắn ta phát hiện trong hoa sen gần nhất đều không còn hạt sen, hơn nữa có vị trí dứt khoát bị rút mất cánh hoa hoặc là bị hao tổn!
Nghĩ cũng biết đây là ai làm!
Hầu Phóng cũng thấy hơi tuyệt vọng!
‘Lần này gia tộc để ta đến trước, không phải đến cuối cùng không vớt được cái gì chứ!’
‘Liệp Huyết Giả này thật đáng hận!’
Hầu Phóng tức giận đến không chịu được.
Lúc này đây, Tần Phong cũng chỉ dẫn Chu Hạo.
“Truyền nội lực vào trong ngọc châu có thể đập nện đài sen, rung hạt sen ra ngoài, nội lực của ngươi hơi yếu nhưng đủ để đập nện một lần, sau đó bắn ngược vào những đài sen khác để bắt lấy hạt sen, mấu chốt nhất là lấy hạt sen như thế nào.”
Cũng không phải tất cả mọi người đều có Hấp Tinh quyết.
Đương nhiên, nội lực có thể làm được cách không lấy vật, nhưng nếu không có chuẩn bị trước, trong lúc vội vàng sẽ đánh mất cơ hội tốt nhất, hạt sen rơi vào trong nước bùn tất nhiên bị phế đi.
Chu Hạo quan sát một chút, so sánh với Hầu Phóng, hiển nhiên Chu Hạo vẫn có ưu thế về ý thức lực.
Vì ăn Ý thức quả, lại có khế ước với Hoàng kim nghĩ hậu, ý thức lực của Chu Hạo không ngừng tăng lên, hiện tại đã đạt đến cấp F.
Thực lực kéo dài ra, Chu Hạo biết vị trí có hạt sen trước cả Hầu Phóng, ngọc châu trong tay lập tức bắn ra.
“Vèo!”
Ngọc châu đánh vào một cái đài sen hoàn hảo cách đó 30m, đồng thời khúc xạ một cái trở về chỗ hai mươi mét, sau đó lại bắn trở về, đánh vào một đài sen cách đó hai mươi lăm mét.
“Cạch cạch cạch cạch cạch!”
Một kích lại đánh trúng năm đài sen.
Nhưng Tịnh Liên tử vô cùng ít ỏi, trong một đài sen chỉ có năm viên, cường độ ban đầu của Chu Hạo còn có thể đánh ra năm viên nữa, đến cái đài sen sau cùng chỉ có một viên bắn ra.
Hạt sen bắn ra cũng không phải bay thẳng lên trên, thậm chí có viên bay ra hơn bốn mươi mét, nội lực mạnh nhất cũng không mạnh đến chỗ đó!
“Thu!”
Nội lực của Chu Hạo khẽ hút, những hạt sen kia đều nhao nhao trở về, nhưng còn có năm sáu viên bay quá xa căn bản không với đến.
“Đáng tiếc!” Hầu Phóng đau lòng nói, tuy không phải mình ra tay nhưng những cái đó cũng là tiền, năm sáu viên này cũng hơn ba trăm triệu.
Nhưng lúc này, Chu Hạo khẽ cười, ý thức lực bộc phát.
Mấy viên Tịnh Liên tử vốn đã bay xa đều được thu hồi lại.
Hầu Phóng ngây ra một lúc, lúc này mới nhớ đến Chu Hạo có thể khế ước dị thú, vậy ý thức lực cũng không kém.
‘Đây đều là yêu nghiệt gì!’ Hầu Phóng cũng cảm thấy tuyệt vọng!
“Không tệ!” Tần Phong gật đầu, khen Chu Hạo một câu.
Chu Hạo cũng đắc ý cười ha ha một tiếng.
“Đa tạ đại nhân chỉ điểm!”
Chu Hạo lại diễn đến nghiện.
Chu Hạo đi đến bên cạnh Tần Phong, ngồi xếp bằng xuống, nắm một vốc Tịnh Liên tử nhỏ bắt đầu ăn.
Nhưng Chu Hạo cũng không ăn Tịnh Liên tử như ăn hạt đậu giống Tần Phong, mà cẩn thận nuốt xuống một viên, cảm giác năng lượng cọ rửa thân thể của mình, lại nuốt viên nữa.
Tần Phong tiếp tục vững chắc tâm cảnh mà mình vừa tăng lên, trong lòng không vui không giận.
Hầu Phóng còn đang do dự, nhưng ngay lúc này lại có một người đi ra từ trong sơn động, hiển nhiên lại một thiếu niên thiên tài thông qua thác nước long đầu.
Người kia đến đây không thấy được cảnh tượng hùng vĩ trước đó, nhưng số hạt sen trước người Chu Hạo lại khiến hắn ta mở to hai mắt nhìn, nếu không có Hoàng kim nghĩ hậu, e rằng hắn ta cũng muốn đi cướp.
Chẳng mấy chốc, người này cũng chú ý đến Hầu Phóng, còn có bồn hoa Tịnh Liên.
Hầu Phóng thấy có người tới biết càng kéo dài lâu càng không có lợi cho mình, cuối cùng trong lòng trầm xuống, vèo một cái ném ngọc châu ra.
“Lạch cạch!”
Ngọc châu đụng vào một cái đài sen lại khúc xạ đến một phương hướng khác, đánh trúng một cái, sau đó đến cái thứ ba ngọc châu đã rơi vào trong nước bùn.
Hơn nữa, trong ba cái đài sen này lại chí có cái thứ hai đánh trúng hạt sen, lại cách Hầu Phóng hơn ba mươi mét.
Cũng may ngọc châu đánh trúng hạt sen thứ hai lại quay về, phương hướng hạt sen bay đến lại là hướng của Hầu Phóng, vượt qua hơn mười mét, khoảng cách càng gần Hầu Phóng hơn chút.
“Tới!”
Nội lực bộc phát, cách không lấy vật!
Năm viên hạt sen bị hắn ta nắm trong tay.
Mặc dù không biến thái như Tần Phong, không đánh nhiều như Chu Hạo, nhưng cũng được coi là tạm được, Hầu Phóng đã vừa lòng thỏa ý.
Tên thiên tài thứ tư đến đây cũng trợn mắt há hốc mồm.
Đối với hắn ta, loại quy tắc này hình như hơi biến thái, thật sự không dễ nắm giữ.
Hắn ta không biết, thật ra nơi này không khó chỉ là bị người nào đó khiến nơi này trở nên khó khăn mà thôi.
Tần Phong ăn một miếng thịt to, ngoại trừ Chu Hạo và Hầu Phóng, những người khác đừng nói là ăn canh, chỉ có thể ngửi chút hương vị.
Nửa giờ sau, Chu Hạo cũng hấp thu xong Tịnh Liên tử, trên người toàn là nước bùn, lại còn chảy ra nhiều hơn Tần Phong.