Chương 410: Mộng ban ngày cũng không phải không cách nào thực hiệ
Chu Hạo cũng hung hăng tắm rửa một lần ở trong nước sông, lúc đi ra ngoài da thịt cũng trắng hơn một tầng.
“Ta cảm giác cũng biến thành tiểu bạch kiểm, không biết hiện tại có đẹp trai hay không!”
Cái gì cũng mang theo chỉ không mang theo tấm gương, Chu Hạo soi vào dòng suối một cái, còn muốn đắc ý với Tần Phong, để Tần Phong phát biểu cảm tưởng một chút.
Vừa quay đầu thấy Tần Phong đeo mặt nạ, Chu Hạo vội vàng nuốt xuống lời muốn nói, suýt nữa nghẹn đến mức nội thương.
Lúc này, người đi ra từ trong lối đi càng ngày càng nhiều, nhưng đối mặt với bồn hoa Tịnh Liên, bọn họ lại không có cách nào.
Đến bây giờ người thông qua ải kiểm tra thứ nhất đã có ba mươi người, số người còn đang tăng thêm, thậm chí bên ngoài đã biến thành hỗn loạn tưng bừng, cũng đang cướp đoạt long huyết.
Ba mươi người này cũng được coi là tinh anh trong thiên tài, đều năng lực giả cấp F độ 10 tuổi trở xuống.
“Truyền thừa Võ Thần này thật sự quá khó khăn!”
“Long huyết vừa nãy cũng được coi là một khoản lớn, nhưng Tịnh Liên ở nơi này cách xa như vậy, nội lực của chúng ta với đến như thế nào?”
“Các ngươi phát hiện không, những đài sen này còn rất mới mẻ, Tịnh Liên không còn hạt sụp xuống, hiển nhiên vừa mới bị lấy đi!”
“Ai lấy?”
Người này vừa mở miệng đã ngậm miệng lại, đồng thời ánh mắt như có như không rơi vào trên người Tần Phong.
Người có nội lực mạnh nhất, thực lực nhất ở đây còn có thể là ai?
Không chỉ như thế, trước người Tần Phong còn có thêm một cái balo, nghĩ cũng biết trong này là cái gì!
“Được rồi, phạm vi nơi này rất lớn, có lẽ vẫn còn kỳ ngộ, đến chỗ khác điều tra một chút đi!”
Những thiên tài này vô cùng thất vọng đều tản ra khắp nơi, thậm chí có một loại cảm giác tuyệt đối đừng gặp được Tần Phong.
“Ngươi đi theo ta!” Tần Phong khàn giọng, cố ý giả vờ như lãnh khốc.
Chu Hạo vội vàng đuổi theo Tần Phong.
Trong vườn hoa có rất nhiều con đường đá bạch ngọc nhưng phương hương khác biệt, nơi đến cũng không giống nhau, Tần Phong lựa chọn một phương hướng tiến lên.
“Nơi này linh khí dày đặc, vừa nãy có Tịnh Liên tử, hiện tại có phải vẫn còn không!” Chu Hạo nói.
Lúc này xung quanh không có ai, huống chi hai người đã được coi là kết bạn, chỉ không thể tỏ ra quá thân quen.
“Có lẽ là cho táo ngọt, đánh một bàn tay!” Tần Phong nói.
Chu Hạo không hiểu có ý gì, nhưng phong cảnh xung quanh cũng dần xuất hiện thay đổi.
Một luồng u hương truyền đến.
“Độc!”
Tần Phong lập tức nhíu mày.
Chu Hạo vội vàng che mũi nhưng chất độc này lại chỗ nào cũng có.
“Đi mau!” Tần Phong trầm giọng nói.
Hai người bước nhanh hơn, nhưng càng chạy dường như độc tố càng dày đặc, đầu Chu Hạo lại thấy hơi choáng váng.
Trong mông lung, Chu Hạo hoàn toàn chìm vào trong mơ hồ, tất cả xung quanh như biến thành thật.
Chu Hạo lại thấy mình rời khỏi Võ Thần mộ, đạt được truyền thừa, tấn thăng lên cấp E, có được khoản tiền tài lớn…
“Độc?” Tần Phong vừa nhìn đã biết Chu Hạo trúng độc.
Cũng may, Tịnh Liên tử có hiệu quả trừ độc, Tần Phong mở balo của mình ra tìm kiếm hạt sen.
Nhưng lúc này Chu Hạo đột nhiên nửa quỳ xuống trước mặt Tần Phong, trên tay còn nâng thứ gì đó.
“Manh Manh, hiện tại bản thiếu gia đã có tiền, thủ phủ căn cứ Thừa Bắc thì thế nào, hiện tại ta còn có tiền hơn cha ngươi, gả cho ta!”
Tần Phong lập tức bật cười.
Nhưng hiện tại con ngươi của Chu Hạo vẫn còn tỉnh táo, chắc trúng độc không sâu.
“Ba!” Tần Phong vỗ một tay vào trên đầu Chu Hạo, nói: “Đừng nằm mơ ban ngày!”
Chu Hạo bị Tần Phong ra tay cắt ngang, lập tức tỉnh táo lắc đầu.
“Xảy ra chuyện gì? Vừa rồi là ảo giác?” Chu Hạo mở to hai mắt nhìn, thật ra hắn ta mơ hồ có một loại cảm giác mộng cảnh nào đó, hắn ta cũng không phải hoàn toàn đắm chìm.
Dù sao ở trong giấc mộng này, Chu Hạo ngày ngày mơ tưởng!
“Chu Hạo, không nhận ra ngươi lại có tình cảm sâu đậm với Lục Manh học tỷ!” Tần Phong cố ý nói hai chữ “học tỷ” trêu chọc Chu Hạo.
Chu Hạo lập tức bị trêu đến đỏ mặt, lại để Tần Phong phát hiện bí mật của mình.
“Ôi, ta chỉ nghĩ mà thôi, không phải ngươi cũng nói là nằm mơ giữa ban ngày sao?”
Sắc mặt Tần Phong lại trở nên nghiêm túc, tuy mặt nạ che chắn nhưng giọng điệu của hắn lại rất kiên định, “Việc hôm nay là nằm mơ giữa ban ngày, nhưng chờ đến khi ngươi trở về có thể thực hiện giấc mơ này, đừng tự coi nhẹ mình, ngươi còn trẻ, nếu cho ngươi thời gian thì không cần một năm ngươi đã có tất cả những thứ ngươi muốn!”
Tần Phong sống lại thay đổi cái chết của Chu Hạo.
Hiện tại Chu Hạo có một tương lai tiền đồ vô lượng, chỉ cần chút thời gian mà thôi!
Có lẽ vì gia đình Chu Hạo không tốt nên hiện tại tự ti, nhưng chỉ cần chịu cố gắng, chịu tiến lên, hắn ta có thể lấy được tất cả những thứ mình muốn.
Cũng không biết Chu Hạo có nghe lọt những lời của Tần Phong không, nở nụ cười, “Cái gì gọi là ta còn trẻ, nói cứ như ngươi đã già bảy tám mươi tuổi. Đi đi đi, đừng ở lại đây hút khí độc, chút nữa ta lại trúng độc, bắt đầu nằm mơ mộng đẹp hậu cung!”
Tần Phong cười một tiếng.
“Đi thôi!”
Hai người tiếp tục tăng nhanh bước chân nhưng càng chạy càng xa, lượn quanh mấy con đường lại gặp được người tiến vào trong hoa viên trước tiên.