Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 431

Chương 431: Bỏ bao nhiêu sức lấy bấy nhiêu đồ

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Tần Tiểu Từ

Chương 431: Bỏ bao nhiêu sức lấy bấy nhiêu đồ

Kim Lân mãng vương hất đầu một cái, Hầu Dương Sinh vốn dùng xích sắt quấn lấy nó bị hất bay đến giữa không trung, ngay cả xích sắt cũng rời tay.

Kim Lân mãng vương đuổi theo Lôi Thần.

Lôi Thần thấy Kim Lân mãng vương hung ác như thế, không dám chiến đấu, vội vàng né tránh.

Bốn người vây công, hiện tại đã đánh lui ba người, Lôi Thần cũng chạy trối chết.

Nhưng Lôi Thần nhanh chóng thấy Tần Phong, nghĩ đến trước đó Tần Phong lợi hại như vậy, lúc này không thể không chạy về phía Tần Phong.

“Tần khu trưởng, nhanh, mọi người liên thủ chiến đấu, giết súc sinh này!” Lôi Thần hô to.

Tần Phong cười lạnh nói: “Không cần đi, ta để các ngươi đánh trước một chút, nếu không chút nữa không tiện phân chia chiến lợi phẩm!”

“Xì!” Kim Lân mãng vương thấy Tần Phong lập tức dừng bước không tiến, thậm chí thân thể xoay quanh bò về phía sau.

Bây giờ nó còn chịu cơn đau gãy đuôi, hận Tần Phong, càng e ngại Tần Phong.

Sau lần chiến đấu này, e rằng thực lực của Kim Lân mãng vương sẽ rơi xuống cấp D!

Lôi Thần thấy Kim Lân mãng vương không đuổi theo nữa, vừa thở ra một hơi vừa cảm thấy trong lòng khó chịu.

“Tần khu trưởng, nói những lời này hơi sớm, không bằng chém giết Kim Lân mãng vương trước lại nói!” Lôi Thần xúi giục Tần Phong tiến lên chiến đấu.

Tần Phong lại không ra tay mà mở miệng nói: “Ta thấy dáng vẻ nhiệt tình của tất cả mọi người, vẫn nên chờ các ngươi đánh xong, ta lại lên, cái gọi là bỏ một phần sức nhận một phần tiền, các ngươi đánh bao nhiêu, cuối cùng nhận được bấy nhiêu, thế nào, hiện tại các ngươi đã từ bỏ rồi sao?”

Những người khác đâu còn rảnh rỗi trò chuyện, bọn họ đều bị thương!

Ngay lúc này, Kim Lân mãng vương quay đầu, bỏ chạy!

Nó có trí tuệ khá cao, biết không chạy cũng chỉ có thể chịu chết.

Tần Phong liếc nhìn năm người xung quanh, biết bọn họ đã không có thực lực tái chiến.

Cứ vậy, còn dự định đến đục nước béo cò?

Lợi ích của Tần Phong có dễ nhặt như vậy không?

Nhưng nhắc đến cũng đúng, giả thiết lão thú hoàng chết rồi, tinh hạch dị năng trên xác bị vơ vét, lông vũ có thể còn lại, một trong những thú vương chết đi, bọn họ cũng không uổng công.

Đáng tiếc, Tần Phong chủ động ra tay, khiến kế hoạch của bọn họ đều bị rối loạn!

Tần Phong không để ý đến bọn họ, ngược lại đuổi theo Kim Lân mãng vương.

“Oanh!”

Tần Phong giẫm một chân lên đỉnh đầu Kim Lân mãng vương.

Kim Lân mãng vương chỉ cảm thấy trên đỉnh đầu truyền đến lực lượng to lớn, mạnh mẽ đè đầu nó xuống mặt đất, mặc nó giãy giụa như thế nào cũng không cách nào rung chuyển.

Vì không có nửa người, Kim Lân mãng vương cũng suy yếu hơn nhiều, trước đó còn không phải là đối thủ của Tần Phong, huống chi là hiện tại!

“Hoành Long – Long phách kích!” Tần Phong đánh xuống một chưởng, rơi vào đỉnh đầu Kim Lân mãng vương.

Nội lực hình thành một cái cự trảo, xuyên qua đỉnh đầu Kim Lân mãng vương.

“Răng rắc!”

Đỉnh đầu Kim Lân mãng vương lập tức nổ tung, một mảnh máu thịt be bét.

Thân thể khổng lồ của Kim Lân mãng vương uốn éo, thật sự dấy lên gió núi bẻ cãy nghiền nát, cây cối đổ ngang.

Nhưng đầu của nó vẫn bị đè chặt trên mặt đất, không di chuyển được.

Cuối cùng, sự giãy giụa này kéo dài mười phút mời dừng lại.

Kim Lân mãng vương chết!

Tần Phong cảm giác được một luồng khí tức to lớn truyền vào trong thân thể, xoa dịu nhục thể của hắn.

Trong nháy mắt, thân thể Tần Phong lại được cường hóa.

Dù sao đây cũng là thú vương cấp D, giết một con bằng giết mười người cấp C.

Vốn Tần Phong còn quanh quẩn ở cấp E9 có thể so sánh với độ cường hóa thân thể dị thú cấp vương, cuối cùng cũng đạt đến cấp D!

Khí tức tấn thăng của hắn bộc phát ra khiến người xung quanh vô cùng ngạc nhiên.

“Chẳng lẽ trước đó hắn không phải cấp D? Khụ khụ!” Địch Bình bò dậy từ dưới đất, chật vật che ngực.

“Không có khả năng, nếu hắn không có nội lực dịch thể, sao có thể phòng ngự công kích của Kim Lân mãng vương!” Lôi Thần là người đầu tiên cãi lại, hắn ta cũng không muốn tin tưởng Tần Phong nghịch thiên như thế.

Đơn đấu thú vương đã đủ mạnh, nếu lại đơn đấu vượt cấp, đây chẳng phải là yêu nghiệt?

“Lôi thành chủ biết hắn? Rốt cuộc hắn là ai? Chưa từng nghe nói trong ba thành ven biển các ngươi xuất hiện một nhân vật nghịch thiên như thế?” Thành chủ Ngưu Mông Thành Mạnh Lâm bị dị năng đụng bay ra ngoài trước đó bước ra từ trong bụi cỏ, bây giờ trên người hắn ta vô cùng nhếch nhác, da thịt đều đen một tầng, tóc bị đốt cháy khét, dị năng vừa rồi suýt khiến hắn ta cảm thấy mình bị nướng sạch.

Hầu Dương Kiều và Thiết Tín cũng bò lên, lần này năm người cũng đi ra từ một căn cứ, đều cười khổ một tiếng.

Ngay lúc này, Tần Phong đi về.

Trong tay Tần Phong kéo đỉnh đầu Kim Lân mãng vương, túm dị thú to lớn này đứng trước mặt mấy người.

Vốn Kim Lân mãng vương rất to lớn, hiện tại càng khiến người ta ngước nhìn.

Trong lòng bọn họ cũng thấy hơi mơ hồ, Tần Phong cần gì kéo Kim Lân mãng vương qua.

“Ta vừa nói bỏ bao nhiêu sức thì được bấy nhiêu chiến lợi phẩm, ta đến xem!”

Tần Phong ầm vang buông Kim Lân mãng vương ra, sau đó nâng vị trí trán Kim Lân mãng vương lên, lấy xuống một miếng lân phiến lớn khoảng bàn tay.

Lân phiến ở vị trí đầu rắn đều khá nhỏ, không giống vị trí bụng rắn, ít nhất cũng có kích cỡ cái đĩa.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay