Chương 451: Nghé con không sợ cọ
Có thể nói, viên đạn pháo này cũng là phiên bản tăng cường của bom khói.
Có mấy tên năng lực giả âm thầm đứng lên, lao về phía Tần Phong.
Tần Phong đều không nhận ra những người này!
Những người ở bên cạnh Tần Phong trước đó đều ra tay về phía Tần Phong.
Trong nháy mắt, ít nhất ba thanh kiếm nhọn khóa chặt cánh tay Tần Phong, nếu Tần Phong không thu tay lại, đao này sẽ chặt đứt tay Tần Phong.
“Cẩn thận!” Trần Tường đứng bên cạnh Tần Phong cảm nhận được sát khí tràn ngập xung quanh trước tiên, vội vàng tiến lên nhắc nhở.
Nhưng hiện tại hắn ta cũng bị phù văn hắc ám khống chế, không thấy rõ tình huống xung quanh,
“Muốn giết ta? Cũng phải xem các ngươi có năng lực này hay không!”
“Oanh!” Một luồng khí tức to lớn truyền ra từ quanh người Tần Phong.
Trong chớp mắt, quanh người Tần Phong bao phủ một tầng nội lực cương khí.
Đao kiếm theo nhau đến, trong nháy mắt đâm vào nội lực cương khí này.
Tất nhiên trong đao kiếm của bọn họ cũng tồn tại nội lực, chỉ là nội lực này đụng vào nội lực cương khí của Tần Phong căn bản không có cách nào đột phá!
Nội lực của bọn họ không đủ.
“Người tới cùng tiến lên!”
“Sao có thể, sao hắn có thể mạnh như vậy!”
“Ngay cả huy chương cấp D cũng không có, xem ra chỉ là người bên ngoài vừa đến tiền tuyến, có thực lực mạnh như thế, chẳng lẽ là đệ tử thế gia?”
“Nơi này vẫn còn thế gia khác!”
“Cùng giết hắn, người tài có được tinh hạch thú hoàng!”
Những người này ngươi một lời ta một câu, lại kích động rất nhiều người.
Cộng thêm xung quanh tràn ngập sương mù màu đen, tất cả bọn họ đều lòng mang ý xấu tiếp cận Tần Phong.
Đương nhiên bọn họ cũng không ngờ Tần Phong đứng trong sương mù màu đen lại như ban ngày, không hề ảnh hưởng đến cảm giác và ánh mắt của hắn.
Trong bóng tối, Hầu Dương Kiều mừng thầm, Thiết Lỗi âm trầm, Lôi Xương đắc ý, tất cả đều lộ ra ngoài.
Trần Tường đứng bên cạnh Tần Phong lại cau mày, huống chi công kích xung quanh nhanh chóng lan đến gần Trần Tường, khiến hắn ta tức hổn hển.
“Cút! Đừng khinh người quá đáng!” Trần Tường tức giận nói.
Tuy nói bèo nước gặp nhau, Trần Tường lại không muốn thiếu niên kia chết ở chỗ này.
Ngay sau đó, Trần Tường thôi động ý thức lực, đã có một mảnh manh thạch bén nhọn đột nhiên xuất hiện.
Trần Tường lại là một Dị năng giả hệ thổ!
Chẳng trách trước đó lại hào khí như vậy, nói đến năng lực giả cấp C cũng thờ ơ.
Dị năng giả là sự tồn tại trân quý, tất nhiên cũng ngông cuồng.
Nham thạch hiện ra hơn phân nửa hình tròn, ngăn cản kẻ địch phía bên phải Tần Phong, đây đã là vô hình giúp đỡ Tần Phong rồi!
Nhưng trong bóng tối, Trần Tường lại không lên tiếng.
“Đừng xen vào việc của người khác!”
Một người ồm ồm nói ra!
Hiển nhiên người kia dùng nội lực thay đổi giọng nói, nhưng công kích lại rơi xuống không chút lệch lạc, đụng nát công kích của Trần Tường.
Chiến trường vô cùng hỗn loạn, Trần Tường cũng cao mày, ý thức lực hơi không chịu nổi.
Lúc này Tần Phong cũng hiểu Trần Tường thật sự dự định giúp mình.
Trong tận thế, cũng không phải tất cả mọi người đều là người xấu, cũng có vài người vẫn giữ nguyên tắc của mình.
“Trần đại ca, cảm ơn!” Tần Phong dùng nội lực truyền âm, đưa Trần Tường đi.
Trần Tường hơi bất ngờ, phải biết rằng muốn truyền âm nội lực thì Tần Phong cũng phải biết vị trí của hắn ta mới có thể tiến hành, ngược lại Trần Tường dùng ý thức lực có thể quét hình toàn trường.
“Còn lề mề cái gì? Nhanh trốn đi!” Trần Tường nói.
“Ha ha, Trần đại ca, ngươi đi trước đi, ta sẽ đi sau!”
Lúc đang nói, hai tay Tần Phong đẩy ra, một luồng nội lực nhu hòa lại không cho phép cự tuyệt bao trùm Trần Tường, dùng sức đẩy hắn ta đi!”
“Rầm rầm!”
Tiếng thủy tinh vỡ tan vang lên, Trần Tường lập tức bị đưa ra ngoài cửa sổ.
Lại nhìn xung quanh, ba người ở gần bám chặt lấy Tần Phong, dù có sương mù hắc ám nhưng bọn cách quá gần nên biết vị trí của Tần Phong.
“Giao tinh hạch thú hoàng ra, ngươi còn có thể giữ lại một mạng.”
“Hiện tại các ngươi dừng tay, ta còn có thể tha cho các ngươi một mạng!”
Đáng tiếc không có ai dừng tay.
Không chỉ như thế, sau khi nghe Tần Phong nói ra, bọn họ càng xác nhận được vị trí của Tần Phong, cùng nhau tiến lên.
Tần Phong thấy cảnh tượng như vậy, cười lạnh một tiếng, nội lực như bão táp.
Trong tay, một thanh đao thiêu đốt ngọn lửa màu xanh đột nhiên xuất hiện.
“Hỏa thụ ngân hoa!”
Trong tích tắc, ngọn lửa màu xanh lam tràn ra, đẹp đến mức khiến người ta kinh tâm động phách.
Phù văn hắc ám trong sương mù màu đen lập tức bị khí tức to lớn tách ra.
Ba Cổ võ giả không quen biết xung quanh Tần Phong lập tức lộ ra.
“Xoạt xoạt xoạt!”
Ánh đao lấp lóe tia sáng lạnh, xuất hiện đóa hoa màu bạc.
“Phốc phốc phốc phốc phốc phốc!”
Từng vết thương xuất hiện trên người của ba người này, sau đó máu tươi phun ra!
“A a a a!”
Tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên.
Ba người ngã trên mặt đất, người phía sau tiếp tục tiến lên, ánh mắt nhìn Tần Phong như là thấy một cục thịt mỡ.
Tần Phong cười mạnh một tiếng, thôi động ý thức lực.
“Hỏa long!”
“Ngao ô…”
Hỏa long màu đỏ thẫm lập tức mở rộng đến toàn bộ đại sảnh, quét ngang toàn bộ người xung quanh trên mặt đất.
Vì Tần Phong thu được tinh hạch thú hoàng của Lam diễm khổng tước hoàng, bây giờ thực lực đã đến cấp độ ngang với hoàng giả, tạo ra Hỏa long càng thêm nóng bỏng khiến người ta sợ hãi.