Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 487

Chương 487: Lôi Thần vặn hỏi

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Tần Tiểu Từ

Chương 487: Lôi Thần vặn hỏi

Thân thể Voi ma mút trùng thú lại bị một đao kia của Tần Phong chặt đứt!

Voi ma mút trùng thú còn muốn giãy giụa phản kháng, chỉ là lực lượng của Tần Phong tuyệt đối không phải thứ mà nó có thể chống đỡ, thuần thục thu thập thú tướng này.

Trận chiến này diễn ra cực nhanh.

Sau đó, Tần Phong quét ngang tại chỗ, một đao một con, không đến vài phút bầy Voi ma mút trùng thú cũng chỉ còn lại từng thân thể to lớn, ngã xuống sa mạc.

“Tần Phong, Sa Động trấn chúng ta có ngươi thật sự nhẹ nhàng hơn nhiều!”

Hồ Lương cười lớn đi tới, vốn là một trận chiến đấu chật vật lại vì có Tần Phong gia nhập mà trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều!

“Đều là việc ta phải làm!” Tần Phong nói.

Ngay lúc này, Tần Phong cảm giác nhạy bén, một ánh mắt ác ý đang khóa chặt hắn!

Tần Phong ngạc nhiên, hắn ngẩng đầu lại thấy được một người quen.

Lại là thành chủ Hải Thành, Lôi Thần.

“Tần Phong, ngươi thật to gan!”

Lôi Thần nổi giận đùng đùng, không hề che giấu vẻ tàn nhẫn trong ánh mắt.

“Lá gan của ta lớn bao nhiêu, không phải Lôi thành chủ đã được thấy ở Đường Sơn lĩnh rồi sao?” Tần Phong cười nhạt một tiếng.

Lá gan không lớn, có thể chọc thú vương sao?

Lá gan không lớn, có thể gây ra trận chiến giữa thú vương và thú hoàng sao?

Lá gan không lớn, sao có thể uy hiếp mọi người lúc cấp D khác muốn ép buộc?

Sắc mặt Lôi Thần nặng nề như dòng nước thép, hắn ta hung dữ lườm Tần Phong, không tìm được ra chút vẻ hốt hoảng nào từ trên mặt Tần Phong.

“Tần Phong, ngươi thật sự không sợ Lôi Đường ta?”

Lôi Xương đã chết, Lôi Thần chạy đến tiếp quản Lôi Đường, điều nghe được nhiều nhất cũng là báo thù rửa hận.

Nhưng đối mặt với Tần Phong, trong lòng Lôi Thần cũng không nắm chắc.

Nhưng đến làm dáng thì Lôi Thần vẫn làm được.

“Muốn để người ta sợ cũng phải lấy ra chút thực lực, chỉ là kéo da hổ, kéo lá cờ, e rằng còn chưa có vốn liếng để ta sợ!” Tần Phong trầm giọng nói.

Mặt trời chiều ngã về tây, bóng dáng Tần Phong thẳng tắp, sát khí trên người như ánh trời chiều đỏ hồng.

“Ba ba ba!”

Tiếng vỗ tay đột nhiên vang lên.

Tầm mắt của mọi người không tự chủ được chuyển đi.

Ở nơi dã ngoại thây ngang khắp đồng này, tiếng vỗ tay này khiến người nghe cảm thấy chói tai.

Một người trẻ tuổi mái tóc trắng xóa xuất hiện trong tầm mắt của Tần Phong.

Lúc này, đồng từ của Tần Phong đột nhiên co rụt lại.

“Hay cho câu có vốn liếng khiến ngươi sợ, xem ra Huyết gia ta cũng không để ngươi sợ!”

Trái tim Tần Phong nhảy lên một cái.

Huyết Kim Cuồng!

Sao hắn ta lại đến đây?

Chẳng lẽ thân phận Liệp Huyết Giả của mình đã bại lộ?

Suy nghĩ của Tần Phong nhanh chóng xoay chuyển.

Lúc này đâu, Huyết Kim Cuồng đã đến gần, khoảng cách của hai người chỉ có mười mét.

Đây là một khoảng cách vô cùng nguy hiểm, nội lực kéo dài đủ để công kích đối phương.

Sống lưng của Tần Phong dần thẳng tắp như một cây cung mở ra, trạng thái căng thẳng.

Đối với một cấp C, Tần Phong không dám coi thường.

“Tần Phong, đồ của Huyết gia chúng ta không dễ cầm. Ngươi giao đồ Liệp Huyết Giả ra đây! Ta sẽ để tộc trưởng của ta tha cho ngươi một mạng!”

Huyết Ngọc Mang đứng bên cạnh uy hiếp Tần Phong.

Tần Phong nghe xong lời này, cũng biết Huyết gia còn chưa biết thân phận Liệp Huyết Giả của mình.

Thật ra lời nói của Huyết Ngọc Mang còn có một tầng hàm nghĩa khác, cũng là giới thiệu thân phận của Huyết Kim Cuồng.

Tộc trưởng Huyết gia, cường giả cấp C.

Người xung quanh đều phát ra tiếng kêu lên.

“Hắn là Huyết Kim Cuồng!”

“Xảy ra chuyện gì, sao cường giả cấp C lại đến đây!”

“Còn có thể xảy ra chuyện gì chứ, tiền tài không để lộ ra ngoài, Tần Phong đã chọc ra rắc rối!”

Thế gia cổ võ hắc ám, có lẽ trước kia là sự tồn tại người khác kêu đánh kêu giết, nhưng sau tận thế mạng người không đáng tiền, không ai muốn liều chết giữ gìn tín ngưỡng chính nghĩa rắm chó này.

Có thể có lợi, thế gia cổ võ hắc ám cũng là người người kêu đánh, nếu không có lợi, không ai quan tâm loại tà ma ngoại đạo này.

Bây giờ, một cường giả cấp C xuất hiện khiến người xung quanh càng hận không thể trốn thật xa!

Lúc này, Huyết Kim Cuồng cũng vung tay lên, động tác chậm chạp lại ưu nhã, lúc này mới có thể nhìn ra chút dáng vẻ của lão giả hơi dãi dầu sương gió của người này.

“Đừng nói như vậy, cũng không đến mức giết người, chỉ cần Tần tiên sinh biết điều giao đồ ra là được!”

“Đồ của Liệp Huyết Giả? Ta không biết các ngươi nói cái gì!”

Dù Tần Phong có biết thì lúc này cũng phải nói không biết.

“Tần Phong, ngươi không muốn hiểu hay giả vờ hồ đồ, Liệp Huyết Giả đến ba thành ven biển của các ngươi, bán đồ trong chợ đen ngầm của ngươi, bây giờ ngươi có Tịnh Liên tử, học tập Hoành Long bí pháp, thậm chí ngươi còn lái Ngân quang thiểm điện, đều là đồ mà Liệp Huyết Giả bán cho ngươi đi!” Huyết Ngọc Mang nghiêm nghị nói.

Tần Phong cũng không giấu giếm những thứ này, phải thoải mái lấy đồ ra dùng mới không khiến người ta nghi ngờ.

Nhưng bị người ta phát hiện lại chỉ ra, Tần Phong cũng hiểu dự định của Huyết gia.

Một người vai chính diện, một người vai phản diện, uy hiếp dụ dỗ lợi ích mà thôi.

Tần Phong nói: “Ta không biết thân phận của vị khách này, chợ đen ngầm của chúng ta không hỏi những thứ này, chỉ mua bán giao dịch mà thôi!”

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay