Chương 514: Bám đuôi ra khỏi thành
Lúc này so với Quách Canh đánh giết Tần Phong trước đó, tốc độ nhanh hơn gấp mười lần.
Quách Canh thế này mới là trạng thái chiến đấu.
Trong chớp mắt, Quách Canh xuất hiện ở bên trái Tần Phong, dao găm mang theo một tia sáng lạnh đâm rách hư không.
“Ba!”
Nội lực cương khí lập tức chấn động.
“Loảng xoảng rầm!”
Dao găm của Quách Canh nhanh chóng bay múa, thả ra vô số tàn ảnh, nội lực cương khí lập tức vỡ vụn dưới công kích như vậy.
Lúc này mới chỉ trải qua một giây.
Cực nhanh!
Chỉ là lúc này Tần Phong cũng đã nghiêng đầu nhìn về phía Quách Canh.
Dao găm của Quách Canh đâm về phía cổ Tần Phong, dường như đã có thể thấy tình cảnh đầu Tần Phong rơi xuống đất!
Tần Phong đưa tay, một áng lửa bạo phát ra từ trong lòng bàn tay của hắn.
“Hỏa diễm xạ tuyến!”
Đường kính của Hỏa diễm xạ tuyến này lại có một mét, thật sự không khác với nlp bao nhiêu, sau khi Tần Phong hấp thu Hỏa toản tinh, dị năng hệ hỏa mạnh hơn nhiều lắm.
Loại Hỏa diễm xạ tuyến này có tốc độ bộc phát cực nhanh, hơn nữa còn không phải trạng thái mạnh nhất của Tần Phong.
Chỉ là giết gà đâu cần dùng dao mổ trâu, Tần Phong chỉ tiện tay vung lên mà thôi!
“Oanh!”
Hỏa diễm bạo phát, nội lực cương khí lập tức bị đánh nát, sau đó đánh thẳng vào trên người Quách Canh.
Hỏa diễm phun ra cảm giác thiêu đốt dữ dội, rơi vào trên quần áo tác chiến của Quách Canh, ngọn lửa cường đại trực tiếp phá hủy đồng phục tác chiến này.
Quách Canh lại bị đụng bay ra ngoài.
“Dị năng giả!”
Quách Canh hoàn toàn không ngờ Tần Phong lại còn là một Dị năng giả.
Một quyền vừa nãy rõ ràng là Cổ võ giả!
Lúc này, Tần Phong thừa thắng xông lên.
“Khổng tước hỏa!”
Một mảnh ngọn lửa màu xanh lam lại xông đến, như một con khổng tước màu xanh thẳm giương cánh muốn ôm lấy Quách Canh.
Nhưng Quách Canh cũng không dám nhận lấy cái ôm này.
“Lam hỏa biến dị, ngươi là Tần Phong!”
Quách Canh hoảng sợ, lúc này cơn đau do Hỏa diễm xạ tuyến còn chưa biến mất, bóng dáng Quách Canh lóe lên, biến mất ngay tại chỗ.
“Ầm ầm!”
Khổng tước hỏa rơi trên mặt đất lập tức khiến đường cái nổ tung một cái hố to.
Quách Canh đã không dám dừng lại, quay người muốn chạy trốn.
Tất nhiên hắn ta từng nghe nói về Tần Phong.
Dù đang tiến hành thực nghiệm ẩn giấu trong Vọng Bắc thôn, dù là việc của Đường Sơn lĩnh, hay là Huyết gia bị tiêu diệt, Quách Canh đều biết tin tức chỉ không ngờ sẽ gặp được Tần Phong ở đây mà thôi.
Không tận mắt nhìn thấy, Quách Canh vốn không tin Tần Phong mạnh như vậy.
Cướp đoạt Lam diễm khổng tước hoàng ở Đường Sơn lĩnh, đây là vận khí tốt, giết Huyết Kim Cuồng của Huyết gia cũng có thể là vì Huyết Kim Cuồng già rồi.
Nhưng hiện tại tất cả cũng không phải may mắn.
Quách Canh đối mặt với Tần Phong không hề có sức đánh trả!
Trốn!
Thậm chí Quách Canh cũng không để ý đến Nghiêm Phóng.
Hắn ta am hiểu cổ võ ẩn nấp quỷ dị cũng được tính là một loại thuật che mắt, nhanh chóng dựa vào kiến trúc trốn ra ngoài Sa Động trấn.
“Phù!”
Quách Canh thở phào một hơi.
Tần Phong không bám theo!
“Chờ ta báo cáo những điều này cho Nghiêm đại nhân, đến lúc đó thấy Nghiêm Phóng bị thương như thế, Tần Phong chắc chắn phải chết!”
Điều này cũng tương đương với báo thù cho mình.
“Hít!” Quách Canh hít vào một hơi, thương thế ở phần bụng quá nghiêm trọng.
Chỉ là một cái Hỏa diễm xạ tuyến mà thôi.
Quách Canh rút ra một trang bị màu bạc từ trong trang bị phù văn không gian, sau đó đánh vào trên lồng ánh sáng phong tỏa không gian, trong chớp mắt lồng ánh sáng mở ra một cánh cửa.
Quách Canh đi ra ngoài từ cánh cửa này, lúc này một bóng dáng màu đen như hình với bóng cũng đi ra.
“Ha!” Tần Phong cười lạnh một tiếng, để lộ ra bóng dáng.
Quách Canh giật mình, quay đầu nhìn lại, Tần Phong chỉ đứng cách sau lưng hắn ta một mét.
Quách Canh sợ đến mức đột ngột trợn to mắt, thân thể nghiêng về sau lại bịch bịch lùi lại hơn mười mét, sau đó đặt mông ngồi xuống đất.
Đường đường là Cổ võ giả cấp D lại không chịu nổi như thế, nếu bị những người khác thấy được chắc chắn sẽ cười đến rụng răng.
Lúc này, Tần Phong lại không để ý đến Quách Canh.
“Hỏa diễm xạ tuyến!”
Lại một đường xạ tuyến bộc phát.
Xạ tuyến này kéo dài đến ba mươi mét, đánh thẳng vào một cái máy móc hình tròn.
Trong cái máy móc này đựng đá phù văn không gian vô cùng trân quý, chính là thứ dùng để phong tỏa không gian.
“Oanh!”
Máy móc lập tức nổ tung!
Trong màn đêm đen kịt, ánh sáng bạc liên tục chớp động muốn không chú ý cũng khó khăn.
Tuy còn có che đậy tín hiệu nhưng Tần Phong còn có những cách khác!
“Bạch Ly, nói với những người kia rút lui!”
“Được!”
Linh hồn của hai người nối liền với nhau, tin tức nhanh chóng truyền lại.
Lúc này, thấy máy móc nổ tung, Quách Canh cũng ngạc nhiên.
Nhưng e rằng tiếng vang ầm ầm này sẽ dẫn tới những người khác.
“Tần Phong, ngươi chết đi!” Quách Canh lắc người một cái muốn chạy trốn!
“Là ai cho ngươi sự tự tin, cho rằng ngươi có thể bỏ trốn?”
Giọng Tần Phong lạnh băng mang theo đùa cợt, trước đó Tần Phong để Quách Canh chạy trốn là vì Tần Phong muốn đi theo hắn ta ra khỏi thành, tuy Bạch Ly cũng làm được điều ấy nhưng làm thế này càng danh chính ngôn thuận hơn.
Hơn nữa, thấy lúc này Quách Canh còn đắc ý, chút nữa biến thành tuyệt vọng khiến người ta cảm thấy thật thú vị!