Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 540

Chương 540: Thay đổi hoàn cảnh sa mạc Bắc Hải

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Tần Tiểu Từ

Chương 540: Thay đổi hoàn cảnh sa mạc Bắc Hải

Không ngờ còn có loại dị thú không có mắt dám đến đây.

Tất nhiên Bạch Ly phải vây quét toàn bộ.

Cộng thêm ở cạnh Tần Phong thời gian dài, có vài chuyện Bạch Ly đều lấy Tần Phong làm chuẩn.

Cũng ví dụ như giết dị thú, đã giết thì phải giết sạch!

Cứ thế, tất nhiên lực chiến đấu của Bạch Ly khiến người ta sợ hãi than thở, không chỉ như thế những người khác muốn lăn lộn được công lao chỉ có thể điên cuồng săn giết cùng Bạch Ly, nếu không sẽ không có tư cách phân chia.

Hiện tại bầu không khí trong Sa Động trấn lại vô cùng tích cực tiến tới, khiến Tần Phong cũng thấy hơi bất ngờ!

Chưa đến một giờ trận chiến đã kết thúc, Vân Đoan hào của Tần Phong cũng hạ cánh.

“Tần tướng quân!”

“Tần tướng quân đã về!”

“Tần tướng quân!”

Cả đám người đều đến chào hỏi.

“Mọi người vất vả, để lại mấy người phòng thủ, còn lại đều về nghỉ ngơi đi!”

“Được!”

“Tần tướng quân đi thong thả!”

Bạch Ly đi tới, vì một ngày trước đã gặp lại nên Bạch Ly cũng không mang theo sự tò mò và tìm tòi nghiên cứu nhìn Tần Phong như những người khác, muốn biết rốt cuộc Tần Phong đi đâu!

Ngồi Vân Đoan hào quay về, tất nhiên Tần Phong cũng gọi Tiết Hưng Phúc đến.

Gần đây Tiết Hưng Phúc bận đến chân không chạm đất, nhưng cũng thấy vô số Lệ Châu hoa ở trong Võ Thần mộ, biết Tần Phong rời đi vì thứ này!

“Khu trưởng, hiện tại ngươi tiết lộ cho ta biết chút đi!” Tiết Hưng Phúc nói.

“Đống hoa này được gọi là Lệ Châu hoa!” Tần Phong giới thiệu sơ qua tác dụng của Lệ Châu hoa, đương nhiên còn có giá trị của Lệ Châu hoa.

“500 ngàn?” Tiết Hưng Phúc lập tức trợn to mắt nhìn, hoàn toàn không ngờ thứ này lại quý giá như thế.

“Ừm, đương nhiên ngươi không cần nói cho những người khác biết, cứ nói thứ này ảnh hưởng đến sự phát triển của Sa Động trấn trong tương lai, để người ta cẩn thận chăm sóc là được, nói giá trị ra ngoài chỉ sợ có người đến trộm!”

“Vậy chẳng may bị người ta tùy ý chà đạp chẳng phải không còn năm mươi vạn sao, khu trưởng ngươi ra tay thật lớn, hơn nữa ngươi lại tùy tiện như vậy, đầu tư 500 ức vào trong Sa Động trấn, thế này có thể thu hồi được không?”

Tiết Hưng Phúc cũng biết hiện tại Tần Phong rất có tiền, thực lực của hắn đã định sẵn sẽ không thiếu tiền, nhưng đối với một tên gian thương như Tiết Hưng Phúc, sao có thể làm vụ mua bán thâm hụt tiền như thế?

Điều này thật sự khiến người ta thịt đau.

“Yên tâm, chỉ cần trồng số Lệ Châu hoa này xuống, sau này Sa Động trấn sẽ biến thành một hình dáng khác!”

Tiết Hưng Phúc thấy Tần Phong nói nghiêm túc như vậy, chỉ có thể nghiến răng gật đầu.

“Được! Ta nghe ngươi!”

10 vạn chậu Lệ Châu hoa được trồng dọc theo Sa Động trấn.

Sa Động trấn không có khu trồng trọt, cho nên loại trồng xuống này cũng chỉ là cách một khoảng, phân tán trồng trọt ở trong đất.

Sa Động trấn có rất nhiều nắng, thời gian nắng chiếu dài, Lệ Châu hoa vô cùng ương ngạnh không ngừng chảy ra nước mắt, lúc đầu không có việc gì, thời gian dần trôi qua đất hoang xung quanh lại bắt đầu ướt át.

Xung quanh Sa Động trấn mới còn chưa sa hóa, mặc dù thế cũng thuộc về kiểu không một ngọn cỏ, bão cát cực lớn, có Lệ Châu hoa chỉ cần hai ba ngày, xung quanh lại mọc lên thực vật màu xanh.

Sự thay đổi này quá lớn!

Nước mắt của Lệ Châu hoa không chỉ có thể xua đuổi dị thú, còn có thể thúc đẩy thực vật sinh trưởng, thậm chí bồi dưỡng được thực vật biến dị.

Tiết Hưng Phúc thật sự khâm phục Tần Phong, không biết Tần Phong lấy được thứ này từ đâu.

Nhưng dựa theo phân phó của Tần Phong vẫn nhổ hết thực vật lên để trồng lương thực, đây là vì đề phòng thực vật biến dị sinh sôi.

Không chỉ như thế, những hệ mộc, hệ thủy, bác sĩ hệ quang do Cao Vũ Khang đưa đến đều bị Tần Phong gọi đi làm nông.

Những người này không biết giá trị của những thứ này, nếu không thực vật trị giá 500 ngàn thật sự không để ở trong mắt, những việc này cũng không đến lượt bọn họ đi làm.

Nhưng Tần Phong đã hạ mệnh lệnh, bọn họ lại không dám vi phạm.

Trong chốc lát, những Lệ Châu hoa này trưởng thành khỏe mạnh.

Tần Phong lại chuyển Lệ Châu hoa biến dị cấp vương đến bên trong sa mạc, còn cách Sa Động trấn rất xa.

Đây cũng là nơi dị thú sa mạc Bắc Hải công kích Sa Động trấn đông đúc nhất.

Lệ Châu hoa biến dị cấp vương vừa xuất hiện đã bị ánh nắng chiếu rọi, con mắt trên bông hoa to lớn không ngừng chớp động, dòng nước chảy xuôi xuống như dòng suối nhỏ.

Không chỉ như thế còn mang theo mùi tanh hôi.

Mùi hương kia rất khó ngửi với nhân loại, lại rất hấp dẫn với dị thú khác.

Tần Phong rút ra Thanh Vương đao, trực tiếp cắt một vài cánh hoa của Lệ Châu hoa.

Cả thân Lệ Châu hoa run rẩy, dòng nước cũng ít hơn chút.

Tần Phong lại cắt nữa.

Liên tục bốn năm lần, dòng nước do Lệ Châu hoa vương chảy ra cũng thay đổi mùi vị, lại tỏa ra một mùi thơm ngát.

Dị thú bị mùi hương trước đó hấp dẫn tới quanh quẩn ở đằng xa, nhưng theo mùi hương do Lệ Châu hoa vương tỏa ra, những dị thú kia cũng chạy mất!

Tần Phong hài lòng gật đầu, lúc này cất Thanh Vương đao đi, nhưng Lệ Châu hoa vương cũng biết mình đã không còn Xà Phát mộc che chở, cho nên chỉ có thể tản ra mùi hương xua đuổi những dị thú kia.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay