Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 545

Chương 545: Lôi Ưng

schedule ~9 phút phút đọc visibility 4 person Tần Tiểu Từ

Chương 545: Lôi Ưng

“Chắc hắn thống đốc có thể tự bắt được sinh vật có thực lực này!” Tần Phong nói.

Cao Vũ Khang cũng gật đầu, nói: “Nhưng ta không muốn theo gót Trình Đại Thành!”

Sau đó Cao Vũ Khang nhớ đến điều gì đó, giải thích: “Ngươi biết Trình Đại Thành không? Thành lập một tập đoàn gọi là tập đoàn Đại Thành, trước đó vì giết một con thú hoàng mà mất cả nửa cái mạng, ta nhớ là ngươi mua được viên tinh hạch thú hoàng kia!”

Tần Phong nghe xong lập tức hiểu ý Cao Vũ Khang.

“Ngươi dự định để ta ngăn cản người khác đến kiếm lợi?” Tần Phong hỏi.

“Ta nghe nói ngươi giết Huyết Kim Cuồng, ta cảm thấy ngươi có phần thực lực này!”

Tần Phong gật đầu: “Có thể!”

Cao Vũ Khang nói: “Sau khi chuyện thành công, ta chia cho ngươi một phần ba thù lao!”

“Hơi nhiều!” Tần Phong nói.

“Ngươi cũng có thể ra tay giúp đỡ!”

Tần Phong mỉm cười, “Vậy hợp tác vui vẻ!”

Lấy thực lực hiện tại của Tần Phong, săn giết thú hoàng cấp D không biết kết quả, nhưng vì là nhân loại nên về điểm này Tần Phong vẫn hơi thua thiệt.

Hơn nữa, trên dưới cả người con giao long này đều là bảo bối, tinh hạch dị năng thú hoàng khoảng 2000 – 3000 ức, cộng thêm tài liệu ít nhất khoảng 5000 ức.

Chia cho Tần Phong một phần ba cũng khoảng 1500 ức.

Đối với một năng lực giả cấp D thật sự rất nhiều, có thể thấy Cao Vũ Khang rất coi trọng Tần Phong.

“Hợp tác vui vẻ!”

Cao Vũ Khang cũng nói một câu, giơ ly lên, hai người lại chạm ly một cái.

Đây xem như là lời hứa danh dự!

Phần sau đó của bữa ăn vô cùng vui vẻ, Tần Phong cũng rất thích qua lại với người như Cao Vũ Khang, con người của hắn ta vô cùng cao ngạo nhưng lại quang minh lỗi lạc, nếu quay về thời cổ đại e rằng cũng có phong phạm của hiệp khách!

Nhưng lúc này lại có một người không muốn bọn họ tiếp tục vui vẻ như vậy!

“Ồ, Cao thống đốc!” Giọng điệu quái gở của một nam nhân mở miệng chào.

Ánh mắt Tần Phong nhìn sang.

Dáng vẻ của người đến cũng không đẹp đẽ là bao, mũi tẹt, mắt tam giác, thoạt nhìn vẻ ngoài bình thường nhưng dáng người cao lớn, trên ngực đeo huy chương năng lực giả, phía trên có ký hiệu C5!

Năng lực giả cấp C5!

Không chỉ như thế, quần áo trên người hắn ta còn có ký hiệu tia chớp.

Ký hiệu này khiến Tần Phong không quá vui vẻ, vì người này là người của Lôi Đường.

Trong Lôi Đường chỉ có một năng lực giả cấp C, vậy tất nhiên thân phận của người này đã được miêu tả sinh động.

Lôi Ưng – đường chủ Lôi Đường.

Thật ra gặp được đối phương ở chỗ này cũng không hiếm là, những người như bọn họ vốn hoạt động ở Lũng Xuyên.

“Ta còn tưởng là ai! Hóa ra là Lôi tổng!”

Rất hiển nhiên, Cao Vũ Khang cũng không chào đón Lôi Ưng, nói chuyện chưa chắc đã quá thân thiện, thậm chí còn không có ý đứng lên.

Tuy cấp bậc của bọn họ không nhau, nhưng không phải tất cả mọi người sẽ đi làm việc chứng nhận đẳng cấp này.

Có lẽ thực lực của Cao Vũ Khang còn mạnh hơn chứng nhận một chút, càng không e ngại Lôi Ưng.

Cứ thế chỉ là gặp mặt lên tiếng chào hỏi, quan hệ của hai người cũng không hòa hợp.

Lôi Ưng cũng hiểu điểm ấy nhưng hắn ta không ngại khiến Cao Vũ Khang mất mặt.

Ánh mắt Lôi Ưng xoay chuyển, nhìn sang Tần Phong.

“Đây là có người mới gia nhập? Cao thống đốc thật sự được hoan nghênh, luôn có một đám người bán mạng cho ngươi, không giống ta, ngoại trừ lấy tiền thì không có cái gì, ta cũng chỉ có tiền!”

Sắc mặt Cao Vũ Khang khó coi.

Thực lực của Lôi Ưng cũng chỉ như thế nhưng địa vị rất lớn, thuộc về nửa tổ chức hắc ám nhưng cũng coi như cung cấp lực chiến đấu cho Lũng Xuyên, cho nên liên minh nhân loại mở một mắt nhắm một mắt, tất nhiên thu nhập của hắn ta cũng dính tới rất nhiều thu nhập hắc ám.

Những thu nhập này không ngừng mở rộng vốn liếng cho tập đoàn Lôi Đường, cũng khiến Lôi Ưng có rất nhiều tiền.

Về điểm này, rất nhiều người không sánh bằng Lôi Ưng.

“Lôi Ưng, ngươi không biết ngươi khiến người khác mất khẩu vị sao? Chỉ ăn một bữa cơm, có thể để người ta sống yên ổn một chút không!” Cao Vũ Khang lạnh lùng nói.

Trên mặt Lôi Ưng còn nở nụ cười âm trầm.

“Ngươi không vui thì ta rất vui vẻ!”

Sắc mặt Cao Vũ Khang lại khó coi, da mặt Lôi Ưng rất dày.

Đương nhiên, giằng co ở chỗ này tuyệt đối không dễ nhìn, Lôi Ưng cũng cảm thấy nhàm chán.

Sau khi ánh mắt nhìn thoáng qua Tần Phong, Lôi Ưng lại nhìn về phía Bạch Ly chỉ tập trung ăn uống.

Lúc này, Lôi Ưng kiến thức rộng rãi cũng cảm thấy vô cùng kinh diễm.

Lôi Ưng trực tiếp lấy ra một tấm thẻ phòng màu vàng, ném lên mặt bàn.

“Tối nay ở khách sạn Đế Hào, phòng số 88!”

Lôi Ưng nói xong lại chỉ vào Bạch Ly.

Bạch Ly vô tội ngẩng đầu, không hiểu ra sao.

Nàng liếm môi nhìn về phía Tần Phong, dường như đang nghĩ hai người làm cái gì vậy?

Lôi Ưng nhìn dáng vẻ của Bạch Ly càng thấy trong lòng ngứa ngáy khó nhịn, thậm chí hận không thể đưa nàng đi ngay bây giờ!

Lúc này, Tần Phong vốn không thèm để ý đến Lôi Ưng lại thay đổi sắc mặt.

“Thật xin lỗi, e rằng bạn gái của ta không thể đi cùng!”

Tần Phong cười lạnh nói, ý thức lực khống chế tấm thẻ phòng màu vàng vèo một cái bay lên, bắn về phía Lôi Ưng.

Nụ cười trên mặt Lôi Ưng biến mất, cả người trở nên vô cùng âm u, âm trầm nhìn về phía Tần Phong.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay