Chương 551: Cứng đối cứng
Tần Phong không phải Lôi Đao, dị năng hắc ám của hắn lại có Đá địa ngục gia trì!
Đá địa ngục gia trì khiến tính bí ẩn của Hắc ám âm ảnh càng mạnh hơn, cứ thế Tần Phong đã hoàn toàn biến mất.
Tốc độ của hắn cực nhanh, chỉ hai phút đã xuyên qua rừng cây, đạt đến vị trí hiện tại của Lôi Đường.
Lần này có bốn mươi người của tập đoàn Lôi Đường đến, Lôi Ưng nói không sai, hắn ta nghèo đến mức chỉ còn lại tiền cũng nuôi nổi nhiều ngươi như vậy.
Ý cười của Tần Phong lập tức mở rộng.
Tần Phong trốn trong Hắc ám âm ảnh đột nhiên xuất hiện.
“Soạt!”
Bột phấn trắng xóa lập tức bay lả tả.
Động tác của Tần Phong quá nhanh!
Số bột phấn này đều vẩy vào trên thân đám người, quá mức đột ngột khiến trên người trên mặt dính đầy bột dụ thú!
“Xảy ra chuyện gì?”
“Đệt, đây là cái gì?”
Người của tập đoàn Lôi Đường lập tức kêu to.
Trong sự không kịp chuẩn bị, Dị năng giả không thả ra thuẫn bài nguyên tố, Cổ võ giả không thả ra nội lực cương khí, ngay cả bình chướng ý thức lực của Thương giới giả cũng không mở ra.
Những người này đều không ở trong trạng thái chiến đấu, tất nhiên không hy vọng lãng phí năng lực của mình.
“A! Là bột dụ thú!”
Một năng lực giả hét lên một tiếng.
Phải biết rằng, loại bột dụ thú này là bọn họ cố ý chế tác, chỉ cần dính phải da thịt, dù dùng nước rửa cũng không xóa được mùi!
Lúc này lại là mua dây buộc mình.
“Ai!”
Lôi Ưng không đứng chung một chỗ với những người này nên không bị công kích, lúc này cũng đã nổi giận.
Đây là đang khiêu khích, đang nhổ răng cọp.
Trong nháy mắt Tần Phong xuất hiện, Lôi Ưng đã khóa chặt đối phương.
“Tần Phong!!!”
Hắn ta gần như nghiến răng nghiến lợi hô lên hai chữ này.
Giọng Tần Phong cũng truyền ra từ trong bóng tối nhưng rót vào nội lực như giọng đến từ bốn phương tám hướng, không thể khóa chặt vị trí của Tần Phong.
“Có qua có lại, Lôi tổng!”
Tần Phong mỉm cười!
Lôi Ưng lập tức nổi giận.
“Lôi hoàn!”
Trong nháy mắt, Lôi Ưng giơ tay phải lên, bao tay khảm nạm đá quý màu tím to lớn lập tức tản ra ánh sáng.
Trong phạm vi trăm thước xung quanh mọi người lập tức hiện ra từng quả cầu màu tím.
Quả cầu đã tăng mạnh đến đường kính khoảng một mét, sau đó lập tức nổ tung.
Phạm vi mỗi một quả cầu lôi khuếch tán đều khoảng hai mươi mét, hơn mười quả cầu lôi nổ tung gần như oanh tạc rừng rậm xung quanh một lần.
Đáng tiếc, xung quanh nơi này hoàn toàn không có tung tích của Tần Phong.
Lúc này, quanh người Lôi Ưng lóe lên điện quang, Lôi thuẫn xuất hiện xung quanh hắn ta, bảo vệ hắn ta an toàn.
Ở trong lòng, Lôi Ưng cũng hơi e ngại Tần Phong.
Nhưng đúng lúc này sau lưng Lôi Ưng đột nhiên xuất hiện một cái bóng.
“Lão đại, cẩn thận!”
“Sau lưng!”
Tất cả mọi người đều kêu lên.
Lôi Ưng lập tức cảm thấy trong lòng nặng nề.
“Tốc độ ánh sáng!”
“Răng rắc!”
Lôi Ưng lập tức lấp lóe lên trước.
“Hỏa diễm bôn tập!”
Tần Phong cũng đuổi theo, tốc độ cả hai lại không kém bao nhiêu.
“Long phách kích!”
Một tiếng long ngâm vang lên, long trảo màu vàng chộp về phía Lôi Ưng.
“Răng rắc!”
Điện quang lấp lóe lại không cách nào ngăn cản một kích này đập nát Lôi thuẫn của Lôi Ưng.
Lôi thuẫn vỡ vụn.
“Chết đi!”
Lôi Ưng gầm thét, một mảnh lôi quang kinh khủng bao trùm vị trí của Tần Phong.
“Răng rắc!”
“Ầm ầm!”
Tần Phong cũng không nhường chút nào, nhưng sự tiến công của Tần Phong lại khiến Lôi Ưng càng thêm tức giận!
Một thứ như bột phấn hoàn toàn trắng xóa lập tức rơi vào trên mặt Lôi Ưng.
Lại là bột dụ thú!
Lôi đình gào thét rơi vào nội lực cương khí của Tần Phong, cương khí không ngừng dao động.
“Ta xem ngươi có chết không!” Lôi Ưng vô cùng tức giận, đã đến lúc này Tần Phong lại còn muốn rải bột dụ thú, chẳng lẽ tưởng mình không giết được hắn?
Chỉ có điều, Tần Phong đứng trong điện quang lại mỉm cười.
Nội lực của hắn hùng hậu vượt xa người bình thường, chỉ cần cường độ công kích lớn nhất không cao hơn nội lực cương khí thì sẽ không tổn hại!
Chỉ có điều tốn hơi nhiều nội lực mà thôi.
Lúc này, Tần Phong đã rải xong bột dụ thú cũng không lằng nhằng với Lôi Ưng nữa, lập tức rút lui.
“Hắc ám âm ảnh!”
Trong chớp mắt, Tần Phong đã biến mất ngay tại chỗ.
Lôi Ưng còn muốn đuổi theo, nhưng căn bản không tìm thấy tung tích của Tần Phong.
“Ngao ô!!!”
Có tiếng dị thú vang lên, bây giờ người của tập đoàn Lôi Đường đều như miếng thịt mỡ tản ra mùi thơm mê người, hấp dẫn dị thú đến đây.
“Tổng giám đốc, chúng ta rút lui sao?”
Một người hoảng sợ hỏi.
Vẻ mặt của Lôi Ưng mây đen dày đặc như là bão táp.
“Rút lui cái gì, xông lên, trực tiếp đi tìm đám người Cao Vũ Khang, ta cũng không tin dị thú biết phân biệt!”
Đây là dự định làm kẻ gây tai họa!
Những người khác lập tức mừng rỡ, mặc dù có người lo lắng thực lực của bọn họ nhưng vì thường xuyên làm việc cướp bóc, đám người Lôi Đường này đều là chiến tích bưu hãn, thủ đoạn tàn bạo.
“Giết!”
“Giết!”
Lôi Ưng một ngựa đi đầu, dẫn đầu chạy về phía đoàn lính đánh thuê Phong Lê ở trên sườn dốc.
Tần Phong cũng chú ý đến hành động của đám người Lôi Ưng.
“Lại chưa hết lòng gian!”
Tần Phong cười lạnh.
“Thương giới giả chuẩn bị, quay đầu công kích!”
Tần Phong phát bộ đàm.
“Tích tích tích!”
Thương giới giả của đoàn lính đánh thuê Phong Lê lần lượt quay đầu lại, cũng lấy ra vũ khí của mình.