Chương 601: Hoảng sợ
Chỉ một kích đã nhận ra thực lực của Lưu Đông, cấp C1.
Thực lực không cường đại như Lôi Ưng nhưng cũng không yếu, nhưng so sánh với Tần Phong lại kém hơn một bậc.
Nhưng Lưu Đông ra tay cũng là chiêu thức giết người.
Một chiêu hắc thủ vô cùng tàn nhẫn, nội lực phun ra nuốt vào đánh về phía Tần Phong.
Tất nhiên Tần Phong đã đề phòng Lưu Đông, thấy đối phương công kích đến cũng đưa tay ra.
Nhưng trong nháy mắt trên nắm tay Lưu Đông lại đột nhiên bắn ra một tia sáng đen.
Trang bị phù văn hắc ám, là ngân châm.
Cái ngân châm này đen kịt, trong nháy mắt đâm rách nội lực cương khí của Tần Phong.
Dị năng hắc ám mãi mãi là văn minh quỷ dị, loại trang bị phù văn hắc ám này là thủ đoạn mà Tần Phong thường sử dụng, Tần Phong không biết Lưu Đông nên không ngờ đến chiêu thức này của hắn ta.
Nhưng không ngờ đến không có nghĩa không tránh được.
Chỉ là Tần Phong lại không muốn tránh!
Phốc!
Ngân châm phù văn hắc ám đâm vào trên vai Tần Phong, lập tức có sương mù màu đen nổ tung trên vai Tần Phong.
Lưu Đông đắc ý cười Tần Phong.
“Đi chết đi!”
Có ngân châm này, cho tới bây giờ Lưu Đông vẫn thuận buồm xuôi gió.
Chỉ có điều, Tần Phong lại là điều ngoài ý muốn.
Tần Phong không để ý đến những ngân châm đó, trong bàn tay trống rỗng cũng thay đổi.
Xuất hiện một thanh trường đao hỏa diễm màu xanh, là Thanh Vương đao!
Xoạt!
Trường đao chém ngang!
Uy lực của Thanh Vương đao vẫn không tầm thường, đây chính là vũ khí cường lực dùng vô số tài liệu và Rubik thần kỳ hợp thành.
Ngoại trừ rót vào nội lực khiến nó cường đại, bản thân cũng có được hiệu quả sắc bén cực mạnh.
“Phốc!”
Một đao chém xuống, nội lực va chạm với nội lực cương khí của Lưu Đông, triệt tiêu lẫn nhau.
Nhưng Thanh Vương đao trong tay Tần Phong lập tức chém vỡ như cắt sữa đậu nành, cắt vào trong nội lực cương khí của Lưu Đông!
Lưỡi của Thanh Vương đao rất sắc bén, năng lượng ẩn chứa trong đó càng khủng bố hơn.
Lưu Đông hoàn toàn không ngờ nhưng chuồn đi cũng rất nhanh.
Hắn ta nhanh chóng lùi lại, Thanh Vương đao sượt qua người.
Trong nháy mắt, quần áo tác chiến phần ngoài của Lưu Đông bắt đầu cháy rừng rực, hóa thành tro tàn để lộ ra nội giáp mặc bên trong.
Một mảnh ánh vàng!
Lại là nội giáp chế tác từ tài liệu thú hoàng, Lưu Đông này lại có tiền như vậy?
Tần Phong cũng hơi bất ngờ, nhưng nhìn kỹ lại phát hiện đây chỉ là nội giáp thú hoàng cấp D.
Tuy phòng ngự của nội giáp này cũng rất mạnh, nhưng chưa chắc đã ngăn cản được Thanh Vương đao.
Vừa nãy chỉ là Thanh Vương đao không đánh trúng mà thôi.
“Lại đến!”
Tần Phong cười lạnh một tiếng, chợt tiếp cận Lưu Đông.
“Sao có thể!”
Đánh Tần Phong một cái, đối phương căn bản không có phản ứng, Lưu Đông thấy rất bất ngờ nhưng hắn ta cũng biết chiêu thức thuận buồm xuôi gió của mình đã mất hiệu lực!
“Ta cũng không tin!”
Lưu Đông nghĩ mình đường đường là năng lực giả cấp C, sao thể đánh không lại Tần Phong.
Lần này, coi như đã khơi dậy hung tính của hắn ta, lại rút ra cả vũ khí.
Lại là một cái Lang nha bổng vô cùng khoa trương.
Thoạt nhìn Lang nha bổng vô cùng nặng nề nhưng tốc độ vung múa cũng không chậm, hơn nữa lực lượng kinh người, chỉ cần bị sượt qua một cái ngay cả một dải thịt cũng có thể lấy xuống.
“Đang!”
Hai vũ khí đánh vào nhau, ngay sau đó Lưu Đông bị hất bay ra ngoài.
Lực lượng khổng lồ suýt khiến Lưu Đông tuột tay.
Hắn ta cảm giác mình như bị một cự thú hồng hoang va chạm phải, chứ không phải đang đánh nhau với một nhân loại.
Tần Phong thừa thắng xông lên.
Trong mắt Lưu Đông chợt lóe lên vẻ âm hiểm, lại vung Lang nha bổng lên.
“Ầm ầm!”
“Đang!”
Hai người đánh nhau túi bụi.
Lúc này, năng lực giả cấp D trước đó đều chạy đến nơi xa.
Cửa lớn bị đánh nát, mặt đất cũng xuất hiện mấy cái hố to, lực chiến đấu của hai người thật sự kinh người.
Nhưng ngay lúc này vũ khí lại chạm vào nhau, nội lực cương khí của đôi bên đều biến mất!
Cơ hội!
Đôi mắt Lưu Đông tỏa sáng, lập tức ấn xuống tay cầm của Lang nha bổng.
Gai ngược trên Lang nha bổng lập tức bị kéo vào bên trong, sau đó một mảnh sương mù màu xanh tràn ngập ra!
“Bàng môn tà đạo!”
Tần Phong cười lạnh.
Đã đến cấp C còn cần những chiêu thức này, không cảm thấy làm người ta cười đến rụng răng sao?
Nội lực cương khí của Tần Phong cũng không dâng lên, nhưng trong nháy mắt quanh người còn quấn một vòng lửa.
Ngọn lửa này trực tiếp đốt cháy độc khí, không còn chút nào xâm nhập vào trong cơ thể Tần Phong.
Không chỉ như thế, vì Lôi Đường dùng âm chiêu, thật ra bản thân cũng lộ ra sơ hở.
Tần Phong đột nhiên tiến lên một bước, tay trái lập tức đặt trên bụng của Lưu Đông.
“Hấp Tinh quyết!”
Trong nháy mắt, lực hút to lớn truyền đến.
Lưu Đông mở to hai mắt nhìn, chỉ cảm thấy nội lực quanh người đảo dòng như hồng thủy vỡ đê phun ra ngoài.
Trong chớp mắt, tất cả nội lực trong thân thể hắn ta đều bị Tần Phong hút đi!
“Không… A…”
Lưu Đông ra sức giãy giụa, lại càng ngày càng bất lực, sau cùng Lang nha bổng này cũng rời tay!
Tần Phong phun ra nội lực.
“Sức đẩy!”
“Ầm!”
Lưu Đông như một tấm vải rách lập tức ngã trên mặt đất.
Chết!
Nếu không phải Tần Phong không muốn vừa đến đã khiến người ta chú ý, giết Lưu Đông cũng không cần thời gian dài như vậy.