Chương 633: Có cần mặt mũi không? (2)
Nếu là trước kia, thời kỳ thiếu niên cũng chỉ đến 18 tuổi, bây giờ e rằng sẽ đến 20 tuổi mới chính thức đến thời kỳ thanh niên.
Không chỉ như thế, thời kỳ thanh niên kéo dài đến 50 tuổi, sau đó là thời kỳ trung niên.
Điều này có nghĩa, tiềm lực của Tần Phong sẽ có thêm thời gian để đào móc.
Từng viên tinh hạch Vạn niên quy thú hoàng biến mất trong thân thể Tần Phong.
Phải biết rằng, tinh hạch thú hoàng có thể không ngừng tăng cường tiềm lực năng lực giả, chỉ có điều Tần Phong đã hấp thu không chỉ một viên tinh hạch thú hoàng, tiềm lực đã đạt đến mức độ lớn nhất, làm vậy hơi lãng phí.
Nhưng Tần Phong không hề thấy đau lòng, không chút do dự hấp thu những thứ này.
Đồ vật gia tăng thọ mệnh này, không có ai không thích.
Tần Phong không cần chờ đến khi mình gần đất xa trời lại sử dụng, mà là thôn phệ tất cả.
Thể năng không ngừng tăng mạnh.
Sau đó, thực lực của Tần Phong lại đột phá!
Cấp D8!
Trong vòng một ngày, liên tục tăng lên hai cấp!
Nhưng liên tục tăng lên cũng không hiếm lạ, nếu đạt được một vài thiên tài địa bảo ôn hòa cũng có khả năng không ngừng tăng lên, thậm chí trực tiếp từ cấp D đến cấp C cũng không phải không có.
Tần Phong tinh thần thoải mái đi ra từ trong phòng luyện công, trong lòng nghĩ đến địa điểm tiếp theo.
Tất nhiên hắn không có khả năng vĩnh viễn ở lại Vong Đô.
Đây chỉ là điểm dừng chân tạm thời của hắn.
Ngay lúc này, Kim Phi đi vào từ bên ngoài, thấy Tần Phong xuất hiện vội vàng nói: “Lão đại, có người đến thăm hỏi, Bạch tiểu thư đang đối phó, ta cảm giác kẻ đến không thiện!”
Vốn khuôn mặt Tần Phong còn đang mỉm cười, lập tức trở nên nghiêm túc, đi về phía phòng khách.
Lúc này, bầu không khí trong phòng khách cũng rất không tốt, khí thể của một mình Bạch Ly lại chèn ép năm người phía đối diện.
“Bạch cô nương, ngươi đừng bá đạo như vậy, dễ cắt đứt đường lui!” Một năng lực giả cấp C mở miệng nói: “Ta cũng không yêu cầu quá đáng, một viên tinh hạch thú hoàng mà ta bằng lòng bỏ ra 3000 ức đã là giá tiền vô cùng tốt, các ngươi có 11 viên, lấy ra bán mấy viên cũng có sao đâu?”
“Không sai, đừng cảm thấy năm người chúng ta cùng đến thì tăng giá, 3000 ức, tuyệt đối không nhiều hơn nữa, đây đã đạt tới giá tiền của tinh hạch dị năng cấp D.”
Bạch Ly khịt mũi coi thường, cười lạnh nói: “Dù ta bán mười viên cũng chỉ có 30000 ức, ngươi cảm thấy ta thiếu tiền sao? Thiếu chút tiền đó của các ngươi?”
Năm người đều bị Bạch Ly chặn họng không còn lời nào để nói.
“Bạch cô nương, dù sao các ngươi cũng phải lăn lộn ở Vong Đô, hành động ăn một mình như vậy cũng không tốt!”
Bạch Ly không thèm để ý đến sự uy hiếp của đối phương: “Ta ăn thứ ta tự kiếm được, ngươi đến cướp của ta còn cần mặt mũi không?”
Tần Phong cũng bị cách hình dung của Bạch Ly làm cho bật cười.
Tần Phong vừa bật cười, tất nhiên những người khác cũng phát hiện sự tồn tại của Tần Phong.
“Tần tiên sinh! Đúng là kiêu ngạo thật đấy!” Một tên cấp C quái gở nói, bắt chéo hai chân không đứng dậy.
Tần Phong đi tới, đứng bên cạnh Bạch Ly, ôm bả vai Bạch Ly như đang ủng hộ, cười lạnh nhìn về phía những tên cấp C kia.
“Đứng dậy, cút ra ngoài!”
Tần Phong không hề khách sáo chút nào.
Những người này đến mua tinh hạch Vạn niên quy, đừng nói hiện tại không có, dù trong tay Tần Phong còn một viên thì hắn cũng không định lấy ra bán.
Năm tên cấp C này lập tức thay đổi sắc mặt, không ngờ Tần Phong lại không nể mặt như thế.
“Sao nào? Ép ta ra tay?” Tần Phong cười lạnh một tiếng, ý thức lực càng ngày càng mạnh, thậm chí đạt đến một độ cao kinh khủng chèn ép những cấp C đó.
Đó là ý chí thú hoàng.
Những cấp C kia hơi thay đổi sắc mặt.
Nhưng hiển nhiên bọn họ không định buông tha cơ hội lần này, còn dự định nói thêm gì nữa.
Ngay lúc này, Kim Phi lại đi vào từ ngoài cửa.
“Lão đại, khách phủ thành chủ đến rồi!” Kim Phi hơi bối rối nói.
Sau đó, một người áo đen lộ rõ khí tức năng lực giả cấp C đi vào.
Những tên cấp C khác thấy ký hiệu rõ ràng như vậy hơi ngạc nhiên, sau đó tất cả đứng lên.
Ánh mắt người áo đen kia đảo qua những cấp C khác, dù cách áo choàng thì hắn ta cũng có thể đoán được suy nghĩ của những năng lực giả cấp C này.
Người áo đen nghiêm nghị nói: “Ta có chuyện muốn nói với Tần tiên sinh, các vị có chuyện gì chờ ngày mai lại đến!”
Vong Đô gần như là khu vực riêng của phủ thành chủ, cho dù những người này biết mục đích của người áo đen giống với bọn họ là đến để chia một miếng thịt, lại không hề có cách này.
Nhưng nghĩ đến lần này Tần Phong không phách lối nổi nữa, bọn họ lại cười trên nỗi đau của người khác, đều dùng ánh mắt xem trò vui liếc nhìn Tần Phong.
“Nếu là đại nhân phủ thành chủ, vậy ngày mai chúng ta lại đến!”
“Cáo từ trước, không làm chậm trễ việc của đại nhân!”
Trước đó những người này như là kẹo da trâu, lúc này đều giải tán hết.
Hiện tại, chỉ còn lại người áo đen.
Người áo đen nhìn về phía Tần Phong, nói: “Giao tinh hạch Vạn niên quy ra đi!”
Tần Phong mặt không biểu cảm, lạnh lùng nói: “Có ý gì?”
Người áo đen không ngờ Tần Phong lại không biết diều như thế, cười lạnh nói: “Tần Phong, ngươi đừng tưởng ngươi là thiên kiêu, có thể vô địch cùng cấp, khiêu chiến vượt cấp thì kiêu ngạo, Vong Đô ta tốt bụng thu nhận ngươi, ngươi phải biết đội ơn!”