Chương 637: Cấp B chết không nhắm mắt (2)
Đây là kết quả khi chưa cô đọng, huống chi hiện tại thân thể của Tần Phong không phát huy được nội lực to lớn, hắn vẫn là Dị năng giả cấp D8.
Nhưng cự ly đến cấp C cũng gần rồi!
Đầu ngón tay Tần Phong bắn ra một đạo Địa ngục hỏa rơi vào trên người Vong Đô thành chủ, ngọn lửa xì xì thiêu đốt, chẳng mấy chốc thiêu hủy nhục thể của hắn ta.
Bây giờ, chỉ còn lại một số vũ khí nội giáp, còn có trang bị phù văn không gian của đối phương.
“Đinh đinh đang!”
Tìm kiếm một chút lại tìm ra năm món trang bị phù văn không gian, Vong Đô thành chủ này thật sự quá có tiền!
Đương nhiên, nếu hiện tại có ai giết được Tần Phong, tìm ra hơn mười trang bị phù văn cũng bình thường!
Tần Phong hơi kiểm tra một chút, không khỏi bị tên thổ hào này dọa cho sợ ngây người!
Chỉ số năng nguyên của Vong Đô thành chủ đã vượt qua 300 ngàn ức.
Khỏi phải nói đến đủ loại tinh hạch, tài liệu kia,
“A, Vong Đô thành chủ này rảnh rỗi đuổi theo ta làm gì? Nếu không dựa vào những bảo bối này, có thứ gì không đổi được?” Tần Phong nói.
Đám người Quách Quan trơ mắt nhìn nhân vật phong vân Vong Đô lại chết ở nơi này như vậy, Tần Phong còn thở dài nói một câu khiến bọn họ không biết nên thể hiện tâm trạng của mình như thế nào.
“Lão đại, có lẽ hắn chỉ vì mặt mũi, người giết người của hắn, khiêu chiến uy nghiêm của hắn mới đuổi theo muốn dạy cho ngươi một bài học!” Kim Phi nói.
Tần Phong cười nhạt một tiếng, “Cho nên đã nói phải lượng sức mà đi!”
Khóe miệng Quách Quan giật giật, “E rằng hắn cũng không ngờ đến!”
Lấy thân phận thành chủ của Vong Đô, Cổ võ giả cấp B2, đối mặt với một năng lực giả cấp D không phải đơn giản như bóp chết một con kiến sao?
Ai có thể ngờ con kiến này lại mang theo độc, bị cắn ngược một cái, ngược lại khiến Vong Đô thành chủ mất mạng.
“Được, đừng vây quanh đây nữa, quét dọn sạch sẽ, tiếp tục lên đường!” Tần Phong mở miệng nói.
Người xung quanh bắt đầu làm việc, chỉ có điều địa vị của Tần Phong ở trong lòng bọn họ đã đạt tới độ cao như núi, như thần chỉ!
“Lão đại, hiện tại phải về Vong Đô sao?” Quách Quan hỏi.
“Vì sao về Vong Đô?”
Tần Phong căn bản không nghĩ đến việc quay về.
Quách Quan nói: “Nhưng lão đại đã giết chết thành chủ, chỉ cần chúng ta quay về, thậm chí có thể kế thừa vị trí thành chủ Vong Đô, nói vậy, toàn bộ Vong Đô đều thuộc về chúng ta!”
Một khi suy nghĩ này xuất hiện sẽ khiến người ta nhiệt huyết sôi trào, thậm chí dục vọng tăng trưởng vô hạn.
Vong Đô kiếm được quá nhiều tiền.
Dù là đánh cược ở Đăng Thiên Đài, thậm chí vé ra vào Vong Đô.
Toàn bộ Vong Đô đều là một bộ máy vơ vét của cải.
“Xác chết đã mất, ta nói ta giết Vong Đô thành chủ thì người khác sẽ tin sao, dù bọn họ tin tưởng, chẳng lẽ người của thế lực hắc ám khác không đến sao? Có một Vong Đô thành chủ cấp B là đủ rồi, chẳng lẽ còn dự định giết một tên cấp B nữa? Giết được sao?” Tần Phong nói.
Quách Quan lập tức bị giội một chậu nước lạnh, trở nên ủ rũ.
Nói cũng phải, mặc dù Tần Phong giết chết Vong Đô thành chủ, nhưng phần lớn vẫn là vận khí!
Nếu lại có một cấp B đến, chưa chắc đã có khả năng thành công.
Xung quanh Vong Đô còn có rất nhiều lão đại cấp B thành lập thế lực, nhưng những người kia không nuôi người rảnh rỗi cũng không muốn làm căn cứ, đều là một đám năng lực giả cùng hành động, thỉnh thoảng tống tiền của liên minh nhân loại, cướp một vài xe chuyển hàng cấp thấp.
Nhưng điều này không có nghĩa thế lực của những người này yếu kém.
Ngược lại, có rất nhiều năng lực giả cấp B.
Những người này đều đang nhìn chằm chằm Vong Đô, nếu Tần Phong quay về lấy vị trí thành chủ, chẳng phải thành chim đầu đàn?
Đã vậy, cần gì phải lội vào vũng nước đục này?
Nghĩ đến đây, Quách Quan cũng suy nghĩ thông suốt.
Đi theo Tần Phong là được, ngược lại vui vẻ thoải mái.
Cứ thế, những người khác càng không có ý kiến, cũng không phản bác quyết định của Tần Phong.
Phi thuyền bay trên bầu trời bốn ngày, cuối cùng đã đến Psyche thành!
“Cốc cốc cốc!”
Cửa căn phòng hào hoa của Tần Phong bị gõ vang.
Nhưng Tần Phong không để ý đến, lúc này hắn còn đang luyện công, hấp thu nội lực của Cổ võ giả cấp B.
Đầm nước gấp 20 lần, cuối cùng bị Tần Phong nén lại chỉ còn lại 4 đầm.
Tần Phong thu công, rời khỏi phòng luyện công.
Bạch Ly đã mở cửa.
“Kim Phi nói đã đến Psyche thành, nhưng càng đi về phía trước có thể gặp phải tiễn tháp của Psyche thành, hỏi ngươi có muốn tiếp tục đi tới không!” Bạch Ly nói.
Tần Phong kết nối thiết bị thông tin, sau đó đưa ra mệnh lệnh.
“Tìm chỗ hạ xuống!”
“Đã rõ!” Giọng Quách Quan truyền đến.
Kênh nói chuyện của hai người là kênh trong phi thuyền.
Trên phi thuyền có rất nhiều người nhưng đồ ăn lại không nhiều, cần phải tiến hành mua sắm ở Psyche thành.
Hạ xuống một địa điểm an toàn ở bên ngoài Psyche thành, Quách Quan lập tức chỉ huy người thả ra bột đuổi thú ở xung quanh, đảm bảo nơi này an toàn.
Tần Phong dẫn theo Bạch Ly xuống phi thuyền.
So sánh với hoàn cảnh đè nén ở Vong Đô, bên ngoài Psyche thành gần như là thiên đường của nhân gian.
“Hiện tại nghỉ ngơi ở chỗ này một chút, phải người đi mua sắm một vài đồ dùng, đi quá vội vàng còn chưa chuẩn bị gì!” Tần Phong nói.