Chương 645: Vé vào cửa
Tường thành này vô cùng đơn sơ, thậm chí chỉ là một ký hiệu phân chia địa bàn nhưng khắp nơi đều là tiễn tháp, thậm chí bản thân Apoth còn thả ra chút độc tố.
Dù hiện tại rung chuyển còn chưa dừng lại, thậm chí xây dựng không lâu sẽ bị bùn đất chấn động lấp đầy, Apoth cũng cho người không ngừng xây dựng.
Nhưng cách làm này của hắn ta thật sự tạo ra tác dụng, hắn ta không ngăn được năng lực giả cấp C, cấp D muốn đi vào lại bị vé vào cửa đắt đỏ dọa lùi bước.
Nhưng vẫn có một bộ phận đã không có cách nào tiến bộ, nếu còn không lấy được Địa mạch mẫu tinh, e rằng cả đời này cũng không thể tấn thăng đến cấp C!
Cứ thế, tốt nhất có được Địa mạch mẫu tinh mở rộng dung lượng đan điền, hoặc là kích cỡ tinh hạch dị năng tấn thăng, từ đó tăng cường nội lực và ý thức lực lên cấp C.
Loại người này, tất nhiên cũng sẽ cắn răng giao tiền cho Apoth.
Trong chốc lát, việc làm ăn của Apoth vô cùng vui vẻ sung sướng.
Người tiến vào Psyche thần sơn cũng nhiều hơn.
…
Trên Psyche thần sơn, Tần Phong đang tranh đấu với một trùng thú cấp thú vương.
Phù văn hắc ám đã khiến đến phương vô cùng suy yếu, Tần Phong vung Thanh Vương đao ra lập tức chém thân thể khổng lồ của đối phương thành hai nửa.
“Con thứ ba mươi mốt!”
Tần Phong lẩm bẩm trong lòng.
Cấp thú vương hoàn toàn không phải đối thủ của Tần Phong, thậm chí vừa đối mặt đã có thể giết chết, thực lực của Tần Phong đã đạt đến cấp độ quét ngang những trùng thú này.
Địa ngục hỏa cháy hừng hực, đốt thịt trùng của đối phương thành tro bụi, tinh hạch và Địa mạch mẫu tinh trong thân thể thú vương cũng lộ ra ngoài.
Ngay lúc, một bóng người lướt qua trên bầu trời, sau đó động tác khựng lại, lại trực tiếp hạ xuống.
Người này mặc quần áo tác chiến màu đỏ thẫm, sau lưng khiêng một thanh đại đao, ngay cả tóc cũng đỏ như máu, hai con ngươi hơi hiện ra huyết quang.
Vẻ ngoài cho người ta cảm giác quá phô trương và tà tính!
Chỉ liếc nhìn một cái, Tần Phong đã nhận ra đối phương.
Viên Hồng Phi, tội phạm truy nã, trên mạng sát thủ còn có nhiệm vụ truy nã hắn ta, cũng là người trong liên minh hắc ám!
“Buông đồ vật trong tay xuống, ta tha cho ngươi một mạng!” Viên Hồng Phi vô cùng phách lối nói, trong ánh mắt cũng đã lộ ra sát khí.
Thật ra Tần Phong có buồng đồ vật xuống thì Viên Hồng Phi cũng không bỏ qua cho Tần Phong.
Hắn ta thích nhất thấy người khác tưởng sẽ sống sót sau tai nạn, lại mang đến tuyệt vọng tử vong cho đối phương.
Viên Hồng Phi cũng tưởng tượng đến hình ảnh người đối diện đặt đồ xuống, vô cùng cẩn thận lùi về phía sau!
Chỉ là vẻ mặt nắm chắc thắng lợi trong tay của Viên Hồng Phi còn chưa kéo dài bao lâu, đã cứng đờ ở trên mặt.
Tần Phong căn bản không để ý đến Viên Hồng Phi, mà đặt hai món đồ này vào trong trang bị phù văn không gian.
“Bây giờ ngươi giao ra Địa mạch mẫu tinh mà ngươi lấy được, ta còn có thể thả cho ngươi một con đường sống!”
Thanh Vương đao trong tay Tần Phong chỉ về phía đối phương.
Khuôn mặt Viên Hồng Phi cứng đờ, sau đó giận tím mặt.
“Tiểu tử? Ngươi nói cái gì, một tên cấp D như ngươi lại phách lối như vậy, chán sống rồi sao?”
Tần Phong cười lạnh một tiếng, giơ đao trong tay lên.
“Đếm ngược ba tiếng!”
Viên Hồng Phi giận dữ, “Trang bức đến nghiện rồi sao? Lão tử muốn xem rốt cuộc là ai cho ngươi bản lĩnh đó!”
Viên Hồng Phi đưa tay vồ một cái, trường đao ở sau lưng lập tức rơi vào trong tay hắn ta.
Sau đó, Viên Hồng Phi chém thẳng xuống một đao.
Thanh trường đao này vô cùng nặng nề, nội lực của Viên Hồng Phi cũng thẳng thắn thoải mái, vô cùng đục dày.
Một luồng lực lượng như có thể chém ra ngọn núi lớn truyền đến.
“Tiểu tử, ngươi lại không tránh? Chờ chết đi!” Viên Hồng Phi liếc nhìn, trong mắt xuất hiện vẻ tàn nhẫn.
Tần Phong hoàn toàn không tránh né, thậm chí chỉ hơi giơ tay đã nhẹ nhàng vẩy từ dưới lên!
Động tác này trông quá tùy tiện, căn bản không có cách nào công kích Viên Hồng Phi.
Nội lực của cả hai đánh vào nhau.
Trong chốc lát, nội lực của Viên Hồng Phi tan rã như băng tuyết thấy ánh nắng, sau đó Hỏa diễm đao mang vô cùng sắc bén trên Thanh Vương đao đã rơi vào thanh trường đao kia.
“Phốc xoẹt!”
Cứ như là cắt đậu phụ, thanh trường đao kia lập tức bị cắt ra.
Viên Hồng Phi mở to hai mắt nhìn, vô cùng hoảng sợ.
Phải biết rằng, vũ khí của hắn ta là tài liệu thú vương cấp C, thuộc về trang bị phù văn ngân quang, lại bị đối phương dễ dàng cắt ra.
Sao có thể!
Trừ khi đối phương có được vũ khí thú hoàng cấp C.
Thế nhưng trên binh khí này còn không có ánh sáng vàng.
Vậy chỉ có một khả năng!
“Thần binh!”
Chỉ có loại vũ khí này mới có thể không bị hạn chế về đẳng cấp, tùy ý sử dụng.
Trong mắt Viên Hồng Phi lại xuất hiện ánh sáng tham lam.
“Dù ngươi có thần binh thì thế nào, ta cũng không tin nội lực của ngươi có thể hơn được ta, đến lúc đó thanh thần binh này là của ta!”
“Đi chết đi!” Nội lực của Viên Hồng Phi tuôn ra tránh đi Thanh Vương đao của Tần Phong, nội lực quán chú vào hai tay đánh về phía Tần Phong.
“Phanh phanh phanh phanh!”
Chưởng ấn không ngừng đâm vào nội lực cương khí của Tần Phong, Viên Hồng Phi di chuyển xung quanh như muốn áp chế Tần Phong.