Chương 646: Oan gia ngõ hẹ
Nhưng đánh ra hơn mười chưởng, Tần Phong không nhúc nhích tí nào, ngược lại nội lực của Viên Hồng Phi lại không chịu nổi!
Tần Phong cười lạnh nói: “Được rồi, đừng tốn sức nữa, vẫn nên chịu chết đi, nếu vậy ta cũng có thể hấp thu nhiều nội lực hơn chút!”
Trong lòng Viên Hồng Phi thấy sợ hãi, cuối cùng hiểu ra vì sao Tần Phong này lại kỳ quái như vậy!
Vì Viên Hồng Phi là người trong liên minh hắc ám nên giết rất nhiều người, cũng có rất nhiều người truy nã hắn ta, có được kinh nghiệm chiến đấu phong phú, lúc này thấy chuyện này không thành lập tức quay đầu muốn chạy!”
Tần Phong không ngờ Viên Hồng Phi phản ứng nhanh như vậy, nhưng Tần Phong đuổi theo cũng không chậm,
“Hỏa diễm bôn tập!”
Oanh!
Cự ly trăm mét, trong chớp mắt đã qua.
Viên Hồng Phi dùng hết sức lực từ khi bú sữa mẹ điên cuồng bỏ chạy.
Ngay lúc này, khí tức hắc ám đã truyền đến sau lưng.
Vèo!
Một đạo dị năng hạch tâm rơi vào trên người Viên Hồng Phi, trong chốc lát trước mắt tối sầm lại, mất đi ngũ giác.
Trong đầu một màu đen kịt, tốc độ dưới chân lập tức dừng lại.
Trong nháy mắt này lại bị Tần Phong bắt lấy cơ hội.
Tần Phong bay qua trên không trung, Thanh Vương đao trong tay trực tiếp chém rụng đầu Viên Hồng Phi.
Tần Phong nhấc tay lên khẽ vẫy, cái đầu kia đã rơi vào trong tay Tần Phong.
“Chờ sau này còn có thể nhận tiền truy nã!”
Tần Phong mỉm cười, bóng dáng biến hóa, nhanh chóng đuổi theo xác Viên Hồng Phi.
“Hấp Tinh quyết!”
Xác không đầu bị Tần Phong hút đến, nội lực của đối phương trở thành đồ đại bổ của Tần Phong.
Sau đó, một ngọn lửa hòa vào trong thân thể của đối phương, trang bị phù văn cũng thuận lợi rơi vào trong tay Tần Phong.
Tất cả đều được tiến hành trên không trung, chờ sau khi kết thúc Tần Phong đã hạ xuống mặt đất.
Lúc này, trên mặt đất có trùng triều phun trào, sau khi Tần Phong hạ xuống lập tức điên cuồng bao bọc hắn.
“Hừ!”
Chỉ là một đám trùng thú cấp D căn bản không phải đối thủ của Tần Phong, Địa ngục hỏa thảm trải ra trên mặt đất, trong chớp mắt những trùng thú này đã hóa thành tro tàn.
Chỉ có điều những trùng thú này có vẻ nối liền không dứt.
“Không đúng, dường như những trùng thú này cũng đang chạy trốn!”
Tần Phong suy nghĩ, lại đi ngược dòng nước.
Hắc ám âm ảnh bao phủ, Tần Phong im hơi lặng tiếng đi về phía trước, chỉ đi năm trăm mét Tần Phong đã thấy được tình huống ở trong ngọn núi lớn gập ghềnh.
Lại là một trùng vương cấp C kinh khủng.
“Lại là Cương giáp oa ngưu vương!”
Nghĩ cũng biết, thứ này chắc chắn tiến hóa ra từ Thiết bối oa ngưu, Thiết bối oa ngưu không có thực lực gì khác, lực phòng ngự tuyệt đối là hạng nhất, chỉ cần nuốt một viên Địa mạch mẫu tinh, phòng ngự mấy ngày cũng có thể khiến thực lực tăng nhiều.
Bây giờ con Cương giáp oa ngưu vương này cao tròn ba tầng lầu, cứ như một căn biệt, vỏ ốc sên không thể bị phá vỡ, không chỉ như thế dị năng hệ thủy của Cương giáp oa ngưu cũng rất cường đại, còn mang theo độc tố tinh thần.
Nó thế này, chẳng trách trùng thú khác lại chạy mất.
Chỉ có điều, bước chân của Tần Phong khựng lại, khí tức hắc ám lại tăng lên một tầng khiến người ta căn bản không cảm ứng được sự tồn tại của Tần Phong.
Lại có thể có người đối phó Cương giáp oa ngưu vương, chỉ là tình hình không hề lạc quan.
Trên mặt đất đã có hai xác chết, còn có bốn người đang chiến đấu.
Chỉ có điều, rõ ràng bốn người này không phải cùng một đám.
Một người trong số đó muốn chạy trốn, ba người lại ngăn cản bước chân của đối phương, Cương giáp oa ngưu vương lại bị công kích của người này ngăn cản.
Điều khiến Tần Phong thấy bất ngờ là, Tần Phong lại quen cả ba người kia.
Một người trong số đó chính là Lôi Ưng.
Hai người còn lại là người từng tham gia mai phục Tần Phong, năng lực giả cấp C Hàn Thành Minh, thành viên liên minh hắc ám Liễu Bắc.
Không ngờ bọn họ lại đi cùng nhau.
Cánh tay của Lôi Ưng đã được chữa lành, hiển nhiên đã lợi dụng thiên tài địa bảo hợc là kỹ thuật gen nối liền thân thể, kỹ thuật này với một năng lực giả cũng là tốn ít tiền tài, chỉ là thực lực sẽ giảm nhiều.
Nhưng Lôi Ưng là Dị năng giả, chỉ cần ý thức lực tồn tài thì hai tay dài ra cũng không tính là gì!
Chỉ không ngờ lại gặp Lôi Ưng ở chỗ này, đúng là oan gia ngõ hẹp.
Lúc này, người bị ba người và một trùng thú vương vây công đã sắp không kiên trì được nữa, lập tức chửi ầm lên.
“Lôi Ưng, ngươi chết không yên lành!”
Hiển nhiên Lôi Ưng không thèm để ý đến lời nguyền rủa của đối phương, cười nói: “Người mắng chửi ta như vậy, e rằng cũng xếp thành một quân đoàn, không phải ta vẫn còn sống rất tốt sao? Đáng tiếc, Trình Đại Thành, ngươi không thể yên tĩnh một chút dưỡng thương cho tốt sao, không có việc gì đi ra ngoài làm gì?”
Người bị vây công là tổng giám đốc tập đoàn Đại Thành, Trình Đại Thành.
Trước đó Trình Đại Thành bị thương quá nặng, dị năng hệ lôi của Lôi Ưng cực mạnh, thậm chí đã phá hủy kinh mạch của Trình Đại Thành, thương thế này cũng không phải đồ vật bình thường có thể chữa được.
Thực lực của Trình Đại Thành giảm mạnh, lần này Địa mạch mẫu tinh xuất hiện, Trình Đại Thành cảm thấy đây là một cơ hội, tất nhiên chạy tới đầu tiên.
Đối với Lôi Ưng, bản thân đã đắc tội Trình Đại Thành, tất nhiên muốn bóp chết kẻ địch mới có thể yên tâm được, hơn nữa hắn ta làm chuyện như vậy cũng không phải mới lần một lần hai!