Chương 647: Oan gia ngõ hẹp (2)
“Hàn Thành Minh, ngươi và Lôi Ưng thông đồng làm bậy, liên hợp với người trong liên minh hắc ám lừa ta, ta đã truyền tin tức ra ngoài, đến lúc đó ta xem ngươi giải thích thế nào!” Trình Đại Thành hung hãn nói.
Sắc mặt Hàn Thành Minh hơi do dự nhưng chẳng mấy chốc đã khôi phục lại.
Dù sao, hợp tác với Lôi Ưng đã lâu, đã sớm bị Lôi Ưng kéo lên một chiếc thuyền.
Huống chi, ngưu tầm ngưu mã tầm mã, nếu không phải người cùng một đường, hắn ta sẽ không lăn lộn với đám người Lôi Ưng!
Hàn Thành Minh cũng là một tên ngụy quân tử, tiểu nhân.
“Trình Đại Thành, ngươi bị dị thú giết chết thì có liên quan gì với ta, còn ngươi nói Liễu Bắc gì đó, ta lại không biết được, hắn không ra tay với chúng ta là liên thủ với chúng ta sao? Ngươi nói vậy là ngụy biện, dù ngươi tố cáo, ta thấy cũng không có ai quản!” Hàn Thành Minh hùng hồn nói.
Trên vẻ mặt Trình Đại Thành đầy buồn bã, hiển nhiên cũng biết thế.
Huống chi, không biết vì nguyên nhân gì, gần đây Lôi Ưng lại liên hệ được với Quảng Uy cường giả cấp B, hiện tại càng ngày càng phách lối, căn bản không ai có thể quản hắn ta.
Chẳng lẽ hôm nay thật sự phải chết ở chỗ này?
Trình Đại Thành không khỏi hơi tuyệt vọng, trong lòng càng không cam lòng, hắn ta còn chưa báo thù lại để Lôi Ưng giết chết, sao có thể cam tâm?
Đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên.
“Ồ? Không biết, vậy ta giết người này chắc ngươi cũng không để ý đi!”
Bốn người đồng thời quay đầu, ngạc nhiên nhìn về phía một người cách đó hai mươi mét.
Khoảng cách này quá gần, nhưng bốn người bọn họ lại không có ai phát hiện.
“Tần Phong!”
Lôi Ưng lập tức hô to, tròng mắt cũng lồi ra ngoài.
Tần Phong cong môi cười một tiếng, nụ cười này đầy lạnh lẽo.
Ngay sau đó, hắn lại biến mất.
Hàn Thành Minh lập tức hô to: “Cẩn thận!”
Một câu cẩn thận này cũng không biết nói với ai, nhưng hắn ta có một loại dự cảm mãnh liệt sẽ có người gặp xui xẻo!
Hắn ta biết rõ Tần Phong chỉ là cấp D, nhưng cảm giác e ngại này không xua đi được.
Ngay lúc này, một bóng người xuất hiện, dán chặt vào sau lưng Liễu Bắc.
“Muốn chết!” Trong mắt Liễu Bắc bắn ra vẻ điên cuồng, đồng thời vô cùng hưng phấn.
Bản thân Liễu Bắc là người trong liên minh hắc ám vô cùng hung tàn, lạm sát kẻ vô tội, trước đó Tần Phong đã là mục tiêu của hắn ta, kết quả vì Phù Không thành của người Granth xuất hiện khiến mọi người chạy trốn khắp nơi, sau đó Tần Phong vẫn ở trong Lũng Xuyên, vì có cường giả cấp B tọa trấn nên hắn ta vẫn không có cơ hội ra tay.
Không ngờ bây giờ lại phát hiện đối phương ở đây.
Con mồi chạy trốn đã xuất hiện lại, Liễu Bắc cũng vô cùng hưng phấn.
Thậm chí Liễu Bắc cũng không quay đầu lại, vũ khí trong tay lập tức ám sát về phía sau.
Chỉ cần đối phương không né tránh, hắn ta có thể đâm rách nội lực cương khí của đối phương, giết chết đối phương.
Tần Phong lại không tránh thật.
‘Chết chắc!’ Trong đầu Liễu Bắc nghĩ như vậy, sau đó cảm nhận được trong tay như chìm vào lực cản như đầm lầy.
Nội lực cương khí của đối phương cực kỳ cường hãn.
Loại xúc cảm này, thậm chí lúc Liễu Bắc ám sát một Cổ võ giả cấp B đã cảm ứng được.
‘Sao có thể?’ Trong đầu Liễu Bắc xuất hiện một suy nghĩ, ngay sau đó nội lực cương khí của mình phát ra một tiếng vang nhỏ.
“Ba!”
Nội lực cương khí của Liễu Bắc vỡ nát!
“Không tốt!”
Dưới chân Liễu Bắc phát lực, trong nháy mắt lao ra ngoài.
“Muốn chạy!” Tần Phong cười lạnh một tiếng, Thanh Vương đao trong tay đột nhiên bộc phát ra một tia sáng tím như thực chất.
Ánh sáng lập tức đuổi kịp Liễu Bắc.
Liễu Bắc quay người nâng vũ khí trong tay lên, rót nội lực vào trong đó.
“Ầm!”
Một tiếng ầm vang, ngay sau đó Liễu Bắc đã ngã bay ra ngoài.
Hai tay đen kịt như là than cốc, cả người đều trở nên uể oải, đâu còn có phong quang cường giả thiên tài liên minh hắc ám!
Tần Phong đuổi theo, Liễu Bắc nổi giận gầm lên bộc phát ra tiềm lực cực mạnh, tránh né công kích của Tần Phong.
“Nhanh tới cứu ta!” Liễu Bắc hô to một tiếng.
Lôi Ưng và Hàn Thành Minh bị dọa cho hoảng sợ, lại không nhanh chóng ra tay.
Động tác của Tần Phong không hề dừng lại, cứ như đang nhàn nhã đi dạo, cố ý giày vò Liễu Bắc lại không lập tức giết chết!
Hiển nhiên Liễu Bắc cũng phát hiện tình huống này, thực lực của Tần Phong rất mạnh, ít nhất giết hắn ta là chuyện dễ như trở bàn tay.
Nhưng hiện tại Tần Phong không giết chết, ngược lại trêu đùa hắn ta!
Cứ như trước đó bọn họ trêu đùa Trình Đại Thành.
Tình huống thay đổi quá nhanh, Liễu Bắc lại không chịu được như thế!
“Các ngươi là người chết sao?” Liễu Bắc giận dữ.
Hàn Thành Minh muốn ra tay, Tần Phong cười lạnh nói, “Ồ, vậy là quen biết sao?”
Lôi Ưng phản ứng rất nhanh, lập tức giận dữ hét: “Tần Phong, bây giờ ngươi là tội phạm truy nã, ngươi lại dám phách lối như vậy, không đuổi bắt ngươi còn có thể mặc kệ ngươi sao?”
Nói vậy, hai người đều muốn xông lên ra tay.
Tốc độ của Tần Phong lại nhanh hơn bọn họ.
“Long phách kích!” Một chưởng vỗ ra, một chưởng bao hàm nội lực của Cổ võ giả cấp B lập tức đánh trúng Liễu Bắc.
“Phốc!!!” Liễu Bắc phun ra một ngụm máu tươi, ngày xưa đắc ý phách lối còn tự cho là thiên tài đều biến mất không thấy gì nữa, vô cùng thê thảm.