Chương 648: Tặng ngươi một đầu người
“Trình tổng, tặng ngươi đầu một người thì thế nào?” Tần Phong nói như vậy, một chân đã nâng lên, Liễu Bắc như quả bóng da bị đá về phía Trình Đại Thành.
Trình Đại Thành vì Tần Phong đột nhiên xuất hiện quấy nhiễu nên không bị những người khác khống chế, áp lực lập tức giảm bớt rất nhiều, lúc này Tần Phong lại đá Liễu Bắc đến, thật sự đưa kẻ thù đến tận cửa.
Trình Đại Thành không chút suy nghĩ, trường thương trong tay đâm ra một thương.
“Phốc!”
Một chiêu đâm xuyên qua trái tim Liễu Bắc.
Thiên tài liên minh hắc ám vô cùng phách lối này lại chết đi như thế.
Lúc này, Lôi Ưng và Hàn Thành Minh còn chưa kịp ra tay, Liễu Bắc đã chết!
Tình huống lập tức trở nên lúng túng.
Hai đánh hai, một người trong số đó còn là cấp D, thoạt nhìn là tính thế tất thắng.
Hết lần này đến lần khác, tên cấp D này lại là một quái thai, ngay cả năng lực giả cấp C cũng không phải đối thủ, tình huống lập tức xoay chuyển.
Tần Phong cười lạnh nói- “Trình tổng, ta lại tặng ngươi một cái đầu, ngươi còn dám nhận không?”
Trong mắt Trình Đại Thành bùng lên sát khí.
“Đầu chó của Lôi Ưng sao? Nhận, vì sao không nhận!”
Bóng dáng Tần Phong lập tức biến mất, tấn công về phía Lôi Ưng.
“Oanh!”
Một quyền đánh xuống, Lôi Ưng lập tức bị đánh vào mặt vặn vẹo như là bánh quai chèo, xoay tròn bay ra ngoài, một hàm răng cũng bị đánh rụng hết.
“Phanh phanh phanh!”
Tần Phong đánh ba quyền hai cước, đánh cho Lôi Ưng hoàn toàn không có sức đánh trả.
Trong lòng Lôi Ưng vô cùng sợ hãi, biết căn bản không có cách nào đánh tới Tần Phong.
Lúc này, Hàn Thành Minh thấy tình huống không đúng lại bỏ chạy trong chớp mắt!
Nhưng Tần Phong cũng không có thù sâu hận lớn gì với Hàn Thành Minh, cũng khinh thường đuổi giết đối phương, tất nhiên để đối phương thuận lợi trốn thoát.
Nhưng Lôi Ưng lại không may mắn như thế!
Trong chớp mắt, đã bị Tần Phong đánh đến phụ mẫu cũng không nhận ra!
Tần Phong cười lạnh nói: “Lôi Ưng, Lôi tổng, cảm giác thế nào? Lúc ấy ở sau khi rời khỏi thế giới ý thức lực liên minh nhân loại, có từng nghĩ đến ngày hôm nay không?”
Trong mắt Lôi Ưng toàn là vẻ bối rối.
Thật ra đừng nói nghĩ tới hôm nay, sau khi rời khỏi thế giới ý thức lực hắn ta cũng chưa từng nghĩ, Tần Phong sẽ giết ra ngoài như thế, ngay cả Quảng Uy cũng không truy sát được.
Cho nên, ngày nào Tần Phong chưa chết, ngày đó trong lòng Lôi Ưng vẫn chưa thể thả lỏng, tất nhiên cũng không dám động vào bốn thành Bắc Hải.
Lôi Ưng có một loại cảm giác, nếu hắn ta trở thành thống đốc bốn thành Bắc Hải, chắc chắn Tần Phong sẽ giết hắn ta.
“Trình tổng, tặng ngươi!” Tần Phong đưa tay muốn bắt Lôi Ưng.
Ngay lúc này, mặt đất đột nhiên chấn động!
Động đất lại xảy ra vào lúc này.
Giữa Tần Phong và Lôi Ưng loại nứt ra một khe hở khổng lồ.
Mặt đất nứt ra nhưng tình cảnh phía dưới lại khiến đôi mắt người ta tỏa sáng, lại là một mảnh Địa mạch mẫu tinh!
Lôi Ưng chỉ nhìn thoáng qua, nhưng ngay sau đó quanh người đã tụ tập được lôi điện.
Trước đó tốc độ của Tần Phong quá nhanh, nhanh đến mức Lôi Ưng cũng không thể tập trung ý thức lực, điều động phù văn, lúc này mới bị động chịu đánh.
Nếu không phải Lôi Ưng ăn rất nhiều thiên tài địa bảo, vừa nãy nắm đấm của Tần Phong đã đánh chết hắn ta!
Lúc này có cơ hội chạy trốn, Lôi Ưng đâu dám dừng lại.
“Điện thiểm!”
Trong chớp mắt, quanh người Lôi Ưng tràn đầy tia sáng màu tím hình thành một tia sáng hình chữ Z, chạy ra hơn trăm mét lại không dám dừng lại chút nào, quanh người bao phủ một tầng ánh sáng bạc.
Hắn ta lại dùng phù văn không gian chạy trốn!
Chờ đến khi tầm mắt khôi phục lại, lúc này Lôi Ưng mới thở phào một hơi.
“Ta lại chạy được, ta còn sống!”
“Tần Phong, ta sẽ không để ngươi được thoải mái!”
“Đúng rồi, trong cái khe trước đó có phải có Địa mạch mẫu tinh không? Hình như rất nhiều!”
Trong lòng Lôi Ưng xuất hiện cảm giác không cam lòng và ghen ghét, nếu không phải Tần Phong xuất hiện, đống Địa mạch mẫu tinh tuyệt đối là của hắn ta!
Thật ra Lôi Ưng đoán không sai, trước khi Tần Phong sống lại, Lôi Ưng cũng dựa vào khoản tài phú này khiến thực lực tăng nhiều.
Thậm chí Lưu Nghị, Vương Tiển, Lưu Nghị, Hàn Thành Minh cũng là như thế, đáng tiếc Tần Phong xuất hiện thay đổi vận mệnh của mấy người này.
Vương Tiển đã chết, Lưu Nghị và Lôi Ưng giải tán, Hàn Thành Minh chạy trốn, Liễu Bắc chết trong tay Trình Đại Thành.
Tất cả cơ duyên vốn thuộc về đám người này đều sượt qua vai!
Lúc này, Tần Phong nhìn Địa mạch mẫu tinh dưới đất, đôi mắt tỏa sáng.
Trình Đại Thành cũng thấy được.
“Ôi, vị Tần huynh đệ này, nhanh giúp đỡ chút đi!” Trình Đại Thành hô lên, vừa nãy hắn ta chỉ thuận tay giết Liễu Bắc, nhưng Cương giáp oa ngưu vương vẫn ở đây!
Chỉ là Tần Phong mắt điếc tai ngơ, nhảy thẳng vào trong vết nứt.
Thanh Vương đao cắm vào trong bùn đất, khai quật nhưng Địa mạch mẫu tinh đó ra.
Tốc độ của Tần Phong rất nhanh, trong chớp mắt Địa mạch mẫu tinh ở phần rìa đều bị đào móc ra.
Chỉ là tốc độ của hắn rất nhanh, phản ứng của Trùng tộc cũng không chậm.
Chúng nó có năng lực cảm ứng trời sinh với Địa mạch mẫu tinh, chẳng mấy chốc đã chen chúc đến.
Vết nứt không quá lớn chỉ rộng hơn hai mét, dài hơn ba mươi mét, trong chớp mắt đã bị trùng thú phá hỏng!
“Cút!”
Ý thức lực của Tần Phong xuất hiện, Địa ngục hỏa thảm lập tức bao phủ toàn bộ vết nứt.