Chương 670: Gãy chi mọc lại
Tần Phong và Bạch Ly tiếp tục đi đến Thừa Dương thị.
Lần này Tần Phong chủ yếu đi gặp thị trưởng Thừa Dương thị, Bách Thiên Dương.
Vì Tần Phong muốn chuyển vị trí căn cứ Phong Lê, nhưng vị trí khu trưởng vẫn phải nói chuyện một chút, trước đó trò chuyện với Bách Thiên Dương cũng nhận được sự đồng ý của đối phương, lại nói Thừa Dương thị có một thiên tài như Tần Phong, nhưng tốc độ quật khởi quá nhanh đã hơi công cao lấn chủ.
Tần Phong đưa ra yêu cầu như vậy, Bách Thiên Dương cũng cảm thấy Tần Phong biết điều.
Về phần tài nguyên căn cứ Phong Lê có bị chuyển đi hay không, Bách Thiên Dương cũng không thèm để ý.
Vị trí của căn cứ Phong Lê không quá tốt, nếu không phải có Tần Phong thì quy mô của căn cứ này cũng chỉ như Hàn trấn, giảm bớt tài nguyên là chuyện tốt với tầng quản lý.
Ngược lại, căn cứ Phong Lê trước đó đã vượt xa phạm vi một căn cứ cỡ nhỏ!
Trong tòa nhà quản lý Thừa Dương thị, Tần Phong và Bạch Ly đi vào trong đó.
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào hai người.
Tần Phong đi tới trước quầy lễ tân, mở miệng nói: “Xin hỏi văn phòng thị trưởng ở đâu?”
“A! Ở, ở tầng 30, xin chờ một chút, ta sẽ dẫn ngươi đi lên!” Nhân viên quầy kích động không biết nói gì, thậm chí còn không hỏi việc hẹn trước.
Hoặc là, căn bản không cần hẹn trước, vì người này còn cường đại hơn thị trưởng.
Trên ngực đối phương đeo huy chương còn cao cấp hơn cả thị trưởng.
Thậm chí trên đường đi có người ngạc nhiên làm rơi đồ trong tay, hoặc là bước đi không chú ý bị vấp ngã đủ loại, những việc này đều ly kỳ xảy ra với những năng lực giả này!
Dù sao bọn họ quá sợ hãi!
Tính cả huy chương trên người Bạch Ly cũng là cấp D, là sự tồn tại đẳng cấp cao nhất trong Thừa Dương thị, ba thành ven biển thực lực yếu kém, chỉ có một mình thị trưởng là cấp D, nhiều thì nuôi không nổi.
Cứ thế, sự xuất hiện của Tần Phong và Bạch Ly sao không khiến người ta chấn động?
Thang máy chạy lên tầng 30, vừa mở cửa đã thấy khuôn mặt Bách Thiên Dương, lúc này vẻ mặt đối phương hơi lo lắng, thậm chí trên trán cũng đổ mồ hôi.
“Tần tiên sinh, ngươi đã đến, không tiếp đón từ xa, không tiếp đón từ xa!” Bách Thiên Dương vội vàng nói.
“Thị trưởng không cần khách sáo như thế!” Tần Phong nói.
Bách Thiên Dương nở nụ cười khổ, hắn ta cũng không muốn khách sáo như vậy, thậm chí trước đó nhận được truyền tin của Tần Phong, hắn ta cũng không để trong lòng.
Thiếu niên thiên tài thì như thế nào? Sau này trời cao mặc chim bay, không có điểm kết nối thì Bách Thiên Dương cũng không nghĩ quá nhiều.
Nhưng ai có thể ngờ, lúc gặp lại Tần Phong đã đạt đến cấp C.
“Nên làm thôi, vừa nãy ta nhận được tin tức, cái huy chương này của Tần tiên sinh hơi khác biệt!” Bách Thiên Dương thăm dò một chút.
Năng lực giả cấp D, trừ khi lệ thuộc trực tiếp, nếu không rất ít biết được tin tức năng lực giả cấp C trở lên.
Tin tức của bốn thành Bắc Hải cũng không truyền đến bên này, ba thành ven biển cũng hơi bế tắc!
“Ừm, ta đảm nhiệm chức châu trưởng bốn thành Bắc Hải, cũng vì điều này mới đến hủy bỏ chức vị khu trưởng căn cứ Phong Lê!”
Dù sao hai cái này hoàn toàn không thuộc về một chỗ, Tần Phong cũng không muốn kiêm nhiều chức.
“Châu trưởng bốn thành Bắc Hải!” Bách Thiên Dương trợn to hai mắt nhìn, nhưng chẳng mấy chốc đã phát hiện có khả năng vẻ mặt của mình hơi quá đáng, vội vàng che giấu.
Hai người vừa đi vừa nói, chẳng mấy chốc đã đến phòng họp, Tần Phong dự định ký tên vào văn kiện rồi rời đi.
“Tần châu trưởng, sau này căn cứ Phong Lê do ai nắm giữ, trong lòng ngươi có đối tượng lý tưởng chưa?” Lúc đầu Bách Thiên Dương còn định tiếp nhận chợ đen ngầm, tuy chưa chắc tốt bằng lúc Tần Phong mở nhưng trông mèo vẽ hổ cũng là món thu nhập, có thể sắp xếp một thân tín đến đó.
Nhưng sau khi gặp Tần Phong, suy nghĩ này cũng biến mất.
Trong đầu Tần Phong xuất hiện một bóng người, sau đó nói: “Để quân trưởng Thủ bị quân căn cứ Thừa Bắc, Hàn Kiện tướng quân đảm nhiệm đi!”
“Được, vậy là hắn đi!”
Bách Thiên Dương cũng không do dự, lập tức liên hệ với Hàn Kiện, đối với Hàn Kiện đây chắc chắn là cái bánh từ trên trời rơi xuống.
Rời khỏi tòa nhà quản lý, Tần Phong cũng không dùng xe bay mà trực tiếp khởi động Vân Đoan hào về Phong Lê.
…
Ba ngày sau!
Trong căn cứ Phong Lê, phòng thí nghiệm ngầm.
Bạch Nghĩa đang điều chỉnh thử thuốc, Dương Thiến đã hôn mê nằm trên bàn giải phẫu.
Lôi Ưng là cường giả, trong người có năng lượng của mình, có thể điều động năng lượng để chi gãy mọc lại, Dương Thiến lại chỉ là một người bình thường.
Chỉ một miếng huyết nhục Vạn niên quy đã khiến một năng lực giả cấp G bạo thể mà chết, huống chi là một người bình thường?
Nhưng dưới sự dẫn dắt của Tần Phong và Bạch Nghĩa, những năng lượng này nhanh chóng được dùng để chữa trị thân thể thiếu hụt, phẫu thuật cũng không có vấn đề quá lớn.
“Tổng giám đốc, ngươi thật sự cam lòng sao, huyết dịch Vạn niên quy là đồ đại bổ!” Tuy Bạch Nghĩa làm nghiên cứu nhưng không biết rốt cuộc Tần Phong có tài sản khổng lồ cỡ nào, hoặc phải nói bây giờ trong tập đoàn Phong Lê cũng rất ít người biết đến.
“Điều này không tính là gì, gần đây nghiên cứu thí nghiệm như thế nào? Thí nghiệm để Lăng Vũ Nhất tấn thăng nắm chắc bao nhiêu phần?” Tần Phong hỏi.