Chương 674: Biểu diễn Phù Không thành
Lúc này Lục Manh cũng nghe được, đột nhiên nói: “Vậy ta cũng tham gia, Chu Hạo, ngươi cũng tham gia chứ?”
Chu Hạo thấy Tần Phong cũng đi, đột nhiên cảm thấy có lẽ ngày Thiên kiêu tranh phong này không đơn giản như vậy, thế là gật đầu nói: “Vậy đi thôi!”
Đặng Niên đang vui vẻ lại nghe Lục Manh nói: “Chúng ta cũng đến Phong Lê thành báo danh, đến lúc đó chúng ta đại diện cho Phong Lê thành!”
Đặng Niên tức giận đến mức ria mép cũng sắp dựng đứng.
Khó khăn lắm mới báo danh còn mua một tặng một, hiện tại mới phát hiện không báo danh ở chỗ này!
“Tần châu trưởng, ngươi xem…”
Tần Phong nhún vai, nói: “Đây là quyết định của Lục Manh, ta không liên quan!”
Lần này Đặng Niên không có cách nào, cũng xì hơi, “Được rồi, được rồi, nhưng năm qua cũng không có ai tham gia, ta không nên hy vọng xa vời.”
Tần Phong mỉm cười, nói: “Nhưng nếu Đặng hiệu trưởng đến Phong Lê thành chúng ta thành lập học viện cao đẳng, ta nghĩ dưới tay ngươi sẽ có thiên tài đi tham gia!”
Đặng Niên lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Tần Phong.
Tần Phong nhìn đối phương với ánh mắt kiên định, thật ra hắn đang đào góc tường.
Tuy hắn và Đặng Niên vì thuộc tính dị năng mà lúc tiếp xúc không thoải mái, nhưng theo thực lực của Tần Phong mạnh hơn, cảm giác Đặng Niên mang đến cho hắn cũng cực kỳ nhỏ bé!
Ngược lại, Đặng Niên hơi e ngại Tần Phong, loại cảm giác kia như gặp được thiên địch mạnh mẽ.
Nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến phán đoán với tương lai của Đặng Niên, phải biết rằng hiện tại Tần Phong rất mạnh, một năng lực giả cấp C mời chào hoàn toàn là hai việc khác nhau.
Trong căn cứ Thừa Bắc, Trịnh Dương và Đặng Niên đều là cấp E, nhưng Đặng Niên vẫn được coi là hợp tác với Trịnh Dương, hơn nữa Đặng Niên còn chịu sự hạn chế nhất định.
Tần Phong lại là một cấp C!
Phục tùng cường giả là bản năng sinh tồn.
“Ha ha, ta thật sự không chịu nhận mình già!” Đặng Niên cười ha ha một tiếng.
“Vậy hoan nghênh Đặng hiệu trưởng!” Tần Phong nghe được đáp án hài lòng lập tức mỉm cười.
…
Ba ngày sau, người trong căn cứ Phong Lê chuẩn bị xong hành lý, sắp lặn lội đường xa tiến hành di chuyển.
Trên mặt bọn họ còn có vẻ hoảng hốt và lo lắng, dù sao mỗi một lần di chuyển thế này, tuy có đãi ngộ dụ dỗ không gì sánh nổi nhưng cũng sẽ đối mặt với một lộ trình dã ngoại nguy hiểm.
Khí tức nhân loại cũng là con mồi ngon miệng với dị thú.
Nhiều con mồi cùng xuất hiện như vậy, thậm chí sẽ khiến bầy dị thú săn giết.
“Không biết lần này có bao nhiêu Dị năng giả thủ hộ, đi nhiều người như vậy!”
“Đúng vậy, có khả năng châu trưởng sẽ đi cùng chúng ta!”
“Từ đây đến Phong Lê thành phải đi bao lâu?”
Mọi người thảo luận tập hợp ở căn cứ điểm, nhưng bọn họ đợi nửa ngày cũng không thấy bất kỳ xe cộ gì.
“Đoàn tàu của tập đoàn Chúng Thành còn chưa đến?”
“Cái đó rất đắt! Nhưng ta nghe nói rất an toàn!”
“Không đúng, nếu đi tàu thì phải ra ngoài thành!”
“Chẳng lẽ còn có máy bay trực thăng tác chiến Huyền Phù? Đừng nằm mơ, nơi này có bao nhiêu người, ít cũng bốn, năm vạn đi!”
Nhưng những người này vừa mới nói xong, người phía trước hắn ta đột nhiên há to miệng nhìn về đằng xa.
Sau đó, ánh nắng vốn chói chang đột nhiên bị che khuất, thậm chí trong nháy mắt còn cảm thấy xung quanh trở nên tối đen.
Người kia vô thức ngẩng đầu, lúc này mới phát hiện trên đỉnh đầu đã xuất hiện một cơ giới vô cùng to lớn từ lúc nào.
Thậm chí đoàn tàu, máy bay trực thăng đối mặt với quái vật khổng lồ này cũng vô cùng nhỏ bé.
Phù Không thành!
Phù Không thành đột nhiên hạ xuống từ trong đám mây, cho nên trước đó mọi người hoàn toàn không nhìn thấy, lúc này hạ xuống càng ngày càng gần khiến người ta sợ hãi.
“Đây, đây rốt cuộc là cái gì?”
“Đây là cơ giới nhân loại? Sao ta chưa từng nghe nói!”
Ngay lúc mọi người than thở, cơ giới đã hạ xuống.
Khoảng cách càng ngày càng gần bọn họ, đã có thể thấy rõ họng pháo dữ tợn trên Phù Không thành.
Cảm giác áp lực càng ngày càng mạnh, khiến người ta cảm thấy hít thở cũng khó khăn.
Nếu đây là trang bị của kẻ địch, vậy hiện tại bọn họ chắc chắn đã sợ tè ra quần.
Lúc cách bọn họ còn trăm mét, lúc này Phù Không thành mới dừng lại, xuống chút nữa sẽ đụng phải một số tòa cao ốc.
Dù là như thế, Phù Không thành cũng bao phủ toàn bộ căn cứ Phong Lê, thậm chí còn thừa ra!
Hàn Kiện cũng đang giúp duy trì trật tự, lúc này thấy Phù Không thành, trong lòng cũng sợ hãi không diễn tả nổi.
Vốn dĩ Tần Phong nhớ đến hắn ta, để hắn ta trở thành khu trưởng một căn cứ, Hàn Kiện cảm kích đồng thời cũng khó tránh khỏi có chút cảm giác xuân phong đắc ý, hài lòng.
Lúc này thấy Phù Không thành, cảm giác ưu việt trước đó đều biến mất sạch!
“Thế này, thế này thì quá mức rồi!”
Là cấp E, Hàn Kiện không có tư cách biết đến sự tồn tại của Phù Không thành.
Lúc này, Phù Không thành mở ra thang cuốn từ mấy chục phương hướng, cái thang to lớn bằng bốn làn xe hạ xuống, nhưng đối với Phù Không thành to lớn thì đây chỉ là một sợi lông mảnh, có thể thấy Phù Không thành to lớn đến mức nào.
“Di chuyển theo trật tự, đừng xô đẩy nhau!”
Giọng Tần Phong truyền vào trong tai tất cả người của căn cứ Phong Lê.
Lúc này, đám người như bị ấn nút tạm dừng đó đều bắt đầu chuyển động.