Chương 687: Bắc Bộ thâm uyên (2)
Những dị thú kia không phải bộ tộc có trí tuệ, cho dù có thông đạo không gian thật lớn, sau khi tiến vào địa cầu phát hiện không gian sinh hoạt nơi này có hạn, tài nguyên không đủ cũng sẽ quay về thế giới ban đầu.
Dùng cách như vậy, Bắc Bộ thâm uyên đã bị trấn áp ở nơi này trong 50 năm.
Trên vách tường màu đen to lớn mơ hồ có vô số phù văn khí tức hắc ám, đây là vì để dị thú không cảm giác được tình huống bên ngoài, xử lý kín đáo.
Cánh cửa lớn duy nhất thì bị một đội cường binh trấn giữ, đại đội trưởng thủ hộ cửa lớn là một người có thực lực cấp B.
Vân Đoan hào hạ xuống, những người kia chỉ nhìn lướt qua mà thôi.
Tần Phong và Bạch Ly bước xuống máy bay trực thăng, sau đó Tần Phong đeo huy chương năng lực giả cấp C đại diện châu trưởng lên, đi về phía cửa lớn kia.
“Khảo hạch cấp C!”
Tần Phong mở miệng nói, sau đó để Bạch Ly thể hiện nhiệm vụ ra.
“Các ngươi chỉ có hai người?” Người kia khẽ nhíu mày, hiển nhiên cũng không tin thực lực của Tần Phong và Bạch Ly.
“Đủ rồi!” Tần Phong nói thẳng.
Năng lực giả cấp B này nghe được câu trả lời của Tần Phong hơi muốn cười, nhưng cũng không thèm để ý.
“Vừa rồi có một nhóm mới đi vào, lại chờ một lát mười người mới có thể tiến vào!”
Tần Phong cũng không từ chối đứng chờ ở chỗ này, chỉ chốc lát sau mấy người Thôi Dương cũng đến.
Thôi Dương cũng chỉ có hai người, số người còn chưa đủ, nhưng rất hiển nhiên cấp B giữ cửa quen biết Thôi Dương và tên thuộc hạ Thôi gia kia.
“Thôi thiếu gia, Lưu tiên sinh!”
“Dương Bi đại nhân!”
“Đây là tới khảo hạch cấp C?” Trong lòng Dương Bi thấy kỳ quái, sao kiểm tra cấp C đều đến Bắc Bộ thâm uyên của bọn họ, hoàn cảnh nơi này rất nguy hiểm, chẳng lẽ bọn họ còn không biết? Cả đám đều đi tìm chết sao.
“Đúng vậy!” Lưu Việt nói, lúc này Thôi Dương đã đi sang bắt chuyện với Tần Phong và Bạch Ly, cộng thêm lần này có Lưu Việt ở bên cạnh, Thôi Dương càng có lực lượng!
“Huynh đệ, thật sự có duyên!” Thôi Dương ngoài cười nhưng trong không cười nói.
Tần Phong không thèm để ý tên thiếu gia nhà giàu này, nghĩ cũng biết, ngay cả năng lực giả cấp B giữ cửa cũng biết đối phương, người này có địa vị nhất định ở Bắc Hoa thị.
“Là duyên phận hay người làm, trong lòng ngươi rất rõ ràng!” Tần Phong thản nhiên trả lời.
“Ha ha, không phải ta không muốn thấy hai người các ngươi tráng niên mất sớm sao? Nếu không ta dẫn các ngươi đi vào? Có năng lực giả cấp B cùng đi sẽ giảm đi chút nguy hiểm!”
“Không cần!”
“Ngươi đừng vội từ chối, phải xem mỹ nữ này nói thế nào, ta còn chưa biết tên của các ngươi đâu!”
Đáng tiếc, hai người đều không muốn để ý đến Thôi Dương!
Lúc này năng lực giả cấp B kia hơi lúng túng, vẻ mặt Lưu Việt hơi khó coi, mở miệng nói: “Hai vị đừng không biết điều, thiếu gia nhà ta tốt bụng muốn giúp các ngươi, không nhận thì thôi đi, ngay cả tên cũng không nói, có phải quá không lễ phép rồi không!”
Sắc mặt Tần Phong trở nên lạnh băng, nói: “Thực lực của ngươi như vậy, còn chưa đáng để ta lễ phép!”
Lưu Việt nhíu chặt hàng lông mày, “Ngươi đang nói chuyện với ta?”
Một cấp C lại làm càn như vậy, Lưu Việt thật sự không ngờ đến.
Dương Bi thấy vậy cũng không muốn để những người này làm loạn ở cửa, nơi này còn có máy không người lái giám sát, huy hiệu trên ngực Tần Phong lại có ký hiệu châu trưởng, nếu chết đi cũng không tiện ăn nói với liên minh nhân loại.
“Được rồi, ta nể mặt Thôi thiếu, không bằng sớm mở cửa thì thế nào? Bốn vị vào trước rồi nói sau!”
Tiến vào Bắc Bộ thâm uyên, có mâu thuẫn gì cũng có thể tự giải quyết!
“Cũng được!” Trong mắt Lưu Việt xuất hiện sát khí, ngược lại Thôi Dương cũng không muốn làm gì, chỉ là thấy mỹ nữ nên muốn làm quen một chút thôi, hiện tại lại khiến bầu không khí lúng túng.
Tần Phong cũng không từ chối, sớm mở ra để bọn họ tiến vào cũng thuận tiện.
Dương Bi lấy ra bốn thứ như Thanh đồng đăng cổ đại lớn khoảng bàn tay, mở miệng nói: “Trong Bắc Bộ thâm uyên không có ánh sáng, hoặc là ánh sáng quá mờ, trang bị phù văn này có thể chiếu sáng phạm vi 30m xung quanh, hơn nữa có tác dụng xua đuổi dị thú, có thể bảo vệ các ngươi an toàn còn có thể ghi chép thành quả chiến đấu, có thể đăng ký chiến công ở chỗ của ta để đổi lấy tài nguyên, nhưng cầm thứ này phải đặt cọc 50 triệu, có muốn lấy hay không do các ngươi quyết định!”
Tần Phong không thèm để ý vấn đề tầm nhìn nhưng ghi chép thành quả chiến đấu vào đổi lấy chiến công cũng không tệ, cộng thêm không muốn thu hút sự chú ý của những người khác nên Tần Phong lấy hai ngọn đèn.
Tất nhiên Thôi Dương và Lưu Việt cũng lấy.
Chia ra đặt cọc một trăm triệu, lúc này Dương Bi mới mở cửa lớn ra.
Cánh cửa lớn này phong ấn dị thú nên cũng không phải nói là mở, mỗi lần sử dụng đều phải dùng năng lượng điều động dị năng hắc ám khiến dị thú bên trong không có cách nào phát hiện, sau đó thả người tiến vào.
Đương nhiên, nếu vừa hay có dị thú ở gần cửa lớn, người đi vào đụng phải, thậm chí tử vong cũng chỉ có thể coi là xui xẻo.
Vì bọn họ nên sớm hiểu rõ sự nguy hiểm của Bắc Bộ thâm uyên.
Bốn người cùng tiến vào, ánh sáng xung quanh lập tức trở nên tối tăm.
Chỉ có chiếc Thanh đồng đăng này tản ra chút ánh sáng, chiếu sáng xung quanh.