Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 693

Chương 693: Hàn Tuấn thiên tài cấp D

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Tần Tiểu Từ

Chương 693: Hàn Tuấn thiên tài cấp D

Trong mười sáu châu này, bốn thành Bắc Hải cũng coi như khoảng thứ ba.

Nhưng có châu yếu tất nhiên sẽ có châu mạnh, tài nguyên không thiếu, thực lực của người lãnh đạo cường hãn, do Hàn Xuyên châu cầm đầu, tuy cũng được coi là Bắc Vực nhưng châu trưởng lại là cấp A, cũng có qua lại, thường xuyên hợp tác với Thượng Hàm.

Thực lực mạnh như vậy là có lòng trấn giữ một châu, tình huống của Hàn Xuyên châu khá tốt, thiên tài đi ra tất nhiên cũng có thực lực mạnh.

Khỏi phải nhắc đến, người này được gọi là thiếu gia, lại là như tử của Hàn Mưu!

Trong chốc lát, mọi người giận mà không dám nói gì!

Đúng lúc này, cuối cùng người bên trong đã dùng cơm xong đi ra ngoài, mọi người mới nhìn được dáng vẻ của người kia.

Ký hiệu cấp D trên ngực càng khiến bọn họ hoảng sợ.

Lại có một người đạt tới năng lực giả cấp D trước 20 tuổi.

Hơn nữa, quanh người đối phương tản ra khí tức cường đại, luồng khí tức này thuộc về Dị năng giả!

Dị năng giả cấp D không tới 20 tuổi, trong Bắc Vực cũng là thiên tài trong thiên tài!

Loại người này mới thật sự là thiên kiêu.

Hàn Tuấn đi ra từ trong nhà ăn, trên hàng lông mày xuất hiện vẻ không vui, trầm giọng nói: “Ồn ào cái gì? Ăn một bữa cơm cũng không cho người ta yên tĩnh!”

Cấp D này thấy Hàn Tuấn đi ra, lập tức tiến lên như chó săn luôn miệng nói: “Những người này còn chưa mở mắt, thiếu gia đừng nóng giận!”

Hàn Tuấn lạnh lùng nhìn những người kia, trong ánh mắt lại đầy vẻ khinh miệt.

“Một đám rác rưởi mà thôi!”

Tất cả mọi người đều giận mà không dám nói gì, trước đó Hầu thiếu gia chưa từng bị mỉa mai như thế, chỉ hận không thể xé rách miệng Hàn Tuấn, nhưng bản thân hắn ta cũng không có bản lĩnh này, chỉ có thể chờ mong những người khác tiến lên.

Chỉ tiếc, không có ai đi!

‘Nếu là người kia thì tốt!’ Hầu thiếu gia vô thức nghĩ đến Tần Phong.

Nghĩ vậy, Hầu thiếu gia như đột nhiên có cảm giác, vừa quay đầu đã thấy Tần Phong và Bạch Ly xuất hiện phía sau đội ngũ.

Hầu thiếu gia lập tức ngạc nhiên quát to một tiếng: “Châu trưởng!”

Tiếng gọi này quá đột ngột khiến người xung quanh đều nhìn về phía Hầu thiếu gia, mấy thiếu niên thiên tài khác cũng thấy Tần Phong đã trở về.

“Châu trưởng, về rồi!”

“Quá tốt, châu trưởng, tiểu tử này quá phách lối, nhất định phải dạy dỗ hắn một chút, để hắn xem ai mới là thiên tài!”

Mấy người này như thấy được chúa cứu thế, nhìn về phía Tần Phong.

Nhưng những lời này của bọn họ lại đẩy Tần Phong lên đầu sóng ngọn gió, ánh mắt Hàn Tuấn nhìn sang, quan sát Tần Phong từ trên xuống dưới một chút, phát hiện trên ngực Tần Phong không đeo huy chương năng lực giả cũng không nhận ra cấp bậc gì.

“Chu Chưởng? Ha ha, xem ra bọn họ rất tin tưởng ngươi?” Hàn Tuấn nói, hiển nhiên hiểu lầm cách xưng hô của những người khác.

Tần Phong cũng không giải thích, thật ra hắn đã thấy chuyện xảy ra trước đó.

“Đồ ăn ở sảnh có món gì ngon? Lại lưu luyến không rời chỗ này?” Tần Phong nhìn mấy thủ hạ của mình, thật ra Tần Phong thấy đây đều là đánh nhau vì mặt mũi mà thôi.

“Thế nhưng…” Hiển nhiên mọi người không chịu phục.

Tần Phong nói: “Nhưng nhị cái gì? Nghe nói Bắc Hoa thị có một nhà ăn đỉnh cấp, thậm chí có thể cung cấp huyết nhục thú vương cấp B, các ngươi đứng ở đây tranh đoạt một nhà ăn đúng là có tiền đồ, kiến thức hạn hẹp, đừng nói là ta đưa ra ngoài!”

Tần Phong chỉ nói dăm ba câu đã mỉa mai hành động phách lối của Hàn Tuấn không đáng một đồng.

Vốn là hành động ngang ngược một mình chiếm lấy nhà ăn, lại biến thành thấp kém.

“Không sai, có tiền đều đi ăn bữa tiệc lớn, ai thèm đồ ăn ở nhà ăn này!”

“Ừm, đây nhiều lắm chỉ là đồ trong căn tin mà thôi, cách thưởng thực thật sự kỳ quái.”

“Hôm nay ta mời khách, chúng ta cùng đi ăn tiệc!”

“Ta cũng mời khách!”

“Ha ha, mọi người cùng đi, cùng đi!”

Tất cả mọi người cảm thấy rất hả hê, hơn nữa không muốn xung đột chính diện với Hàn Tuấn nhưng châm chọc khiêu khích, bỏ đá xuống giếng lại rất thích thú, cả đám người lại nhìn về phía Hàn Tuấn với ánh mắt khinh miệt, hi hi ha ha chuẩn bị xút lui.

Tần Phong thấy hành động của người xung quanh cũng xoay người rời đi, nhưng lúc này Hàn Tuấn lại tức giận.

“Ngươi cứ đi như thế?”

Tất nhiên Hàn Tuấn không muốn buông tha cho kẻ đầu têu là Tần Phong, tinh thần lực khẽ động một mảnh cuồng phong bao phủ, nhưng hắn ta không trực tiếp công kích Tần Phong, ngược lại cuốn một bàn đồ ăn trong nhà ăn đánh thẳng về phía Tần Phong.

Đương nhiên Tần Phong sẽ không bị đống đồ ăn này đập trúng, nội lực cương khí dâng lên ngăn cản được phần đồ ăn này.

Thật ra Tần Phong hoàn toàn có thể dùng tinh thần lực khống chế lại, nhưng hắn cũng không muốn để lộ quá nhiều nên lại dùng cách như vậy!

Đồ ăn đập vào trên nội lực cương khí lập tức rơi lả tả trên mặt đất, đĩa sắt đặt đồ ăn rơi xuống mặt đất phát ra một tiếng “loảng xoảng” to lớn.

Đám người còn đang chế giễu lại cả người run rẩy, nụ cười trên mặt cũng dần biến mất.

Trong chốc lát, mọi người yên tĩnh như ve mùa đông.

Giọng Hàn Tuấn lại vang lên, “Chu Chưởng, sao không nể mặt như vậy? Ta mời ngươi ăn một bữa, ngươi lại không nhận? Hôm nay, nếu ngươi không ăn hết những thứ này thì ngươi đừng đi!”

Rất hiển nhiên, Hàn Tuấn này cũng muốn dạy dỗ Tần Phong một chút.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay