Chương 697: Nhận ra (2)
“Không vội, càng đi vào trong gặp càng nhiều dị thú, nếu người này không đối phó được chắc chắn sẽ lùi về, đến lúc đó chúng ta mai phục tốt, đột ngột đánh lén, đối phương chắc chắn phải chết!”
“Ha ha, xem ngươi nói kìa, một năng lực giả cấp C mà thôi, sợ cái gì!”
“Nếu là cấp C bình thường, ta cũng sẽ không tìm các ngươi, chút nữa cảnh giác một chút!”
“Được được được, ngươi là lão bản, ngươi nói là được!”
Bọn họ lại đi thêm nửa giờ, lần này xung quanh thật sự không có tung tích của bất kỳ năng lực giả nào!
Đúng lúc này, đôi mắt Quảng Uy tỏa sáng.
“Tăng tốc, người kia gặp một thú vương, chúng ta nhân lúc hắn chiến đấu với thú vương, đột ngột ra tay khiến hắn trở tay không kịp!”
“Đi!”
Ngoại trừ Quảng Uy, ba người còn lại đều là Cổ võ giả, hai người một trái một phải túm lấy Quảng Uy, kéo hắn ta đi.
Chỉ là khoảng cách ngàn mét mà thôi, Cổ võ giả cấp B có tốc độ kinh khủng chỉ tốn ba phút là đến, lúc này thật sự có một người đang chiến đấu với thú vương.
Người này là Tần Phong.
Tần Phong cũng không ngờ sẽ đụng phải con thú vương này, nhưng nghĩ lại Quảng Uy đi theo sau lưng mình không phải vì giết mình sao? Không có cơ hội cứ đi theo như vậy? Tần Phong còn ngại phiền đấy!
Con thú vương này đến rất đúng lúc!
Thực lực của con thú vương này rất mạnh, khoảng cấp C3, thân thể to lớn cao khoảng 7m, dài 20m, gần như là sự tồn tại thế lực bá chủ.
Lúc này hai tay Tần Phong thao tác Hỏa long chi thuật, ngọn lửa nhiệt độ cao thiêu đốt con dị thú này khiến không khí bắt đầu vặn vẹo, trận chiến vô cùng dữ dội.
Chẳng mấy chốc Quảng Uy cũng dẫn người đến đây.
Thấy Tần Phong chơi đùa con dị thú kia trong lòng bàn tay, Quảng Uy cũng rất sợ hãi, rõ ràng Tần Phong chỉ là một cấp C, là một nhân loại, lấy đâu ra thực lực cường đại như vậy?
Lúc này, vẻ mặt của ba người khác cũng không tốt.
“Quảng Uy, người mà ngươi muốn giết là hắn?” Lưu Việt nhìn về phía Tần Phong nhàn nhã đi dạo ở đằng xa, đối đầu với thú vương lại mặt không đổi sắc!
Tuy trước đó từng thấy Tần Phong đánh giết dị thú, nhưng chưa từng thấy đối phương đánh giết thú vương, bây giờ xem ra thực lực của Tần Phong này còn mạnh hơn sự tưởng tượng của Lưu Việt.
Đúng lúc này, Cố Xương và Tề Ngôn lại đồng thanh kêu to.
“Lại là hắn!” Đến bây giờ ký ức của hai người với trận chiến trước vẫn còn mới mẻ, đường đường là một năng lực giả cấp B nói giết là giết.
Không chỉ như thế, Diệt thế chi hoa của Tần Phong thật sự là nguyền rủa với Cố Xương và Tề Ngôn.
Tại sao bọn họ phải đi làm nhiệm vụ lần này, còn không phải muốn kiếm nhiều tiền sao.
Kết quả sau khi thấy Tần Phong, hai người mới cảm giác được cái gì gọi là tuyệt vọng!
“Các ngươi cũng quen biết?” Quảng Uy và Lưu Việt đồng thời nhìn qua.
Cố Xương cười khổ một tiếng, nói: “Cũng không phải, rốt cuộc người này có lai lịch gì?”
“Chỉ là châu trưởng một châu nhỏ lạc hậu mà thôi, xuất thân từ lớp người quê mùa, không có bối cảnh gì!” Quảng Uy nói.
Quảng Uy còn tưởng mấy người này sợ bối cảnh của Tần Phong, vội vàng xóa bỏ lo nghĩ của bọn họ.
Quan trọng nhất là, hắn ta nhận ra mấy người do dự, điều này sao được?
Một mình Quảng Uy thật sự không phải đối thủ của Tần Phong.
Lưu Việt cười khổ nói: “Dù không có bối cảnh cũng rất đáng sợ!”
Tình cảnh Tần Phong ngược sát dị thú mấy ngày trước còn rõ ràng trước mắt, Lưu Việt tự nhận mình căn bản không làm được.
Lúc này, Cố Xương cũng mở miệng nói: “Nếu là người này thì ta không ra tay, ta sẽ trả đủ tiền đặt cọc trước đó!”
“Ta cũng thế, ai muốn chọc hắn!” Tề Ngôn cũng nói.
Quảng Uy không thể tưởng tượng nổi trợn mắt nhìn ba người, nước đã đến chân, mấy người này lại còn gặp chuyện lùi bước?
“Mấy vị đều là năng lực giả cấp B, sao hiện tại lại nhát gan sợ rắc rối như vậy, bốn người chúng ta liên thủ chẳng lẽ còn không đánh lại một mình hắn?”
Hiển nhiên Lưu Việt đang do dự.
Cố Xương nói: “Trước đó chúng ta hợp tác cùng Quản Song Đống, bị một dị năng của người này giết chết, thương tổn trên người hai chúng ta đều do hắn ban tặng!”
Lưu Việt và Quảng Uy giật mình.
Tất nhiên bọn họ biết chuyện Quản Song Đống chết, dù sao cũng là một năng lực giả cấp B, lúc này biết là Tần Phong ra tay khiến trong lòng Quảng Uy lạnh buốt.
Lần này Lưu Việt càng không do dự, nói: “Quảng Uy, đúng là ta nợ ngươi nhân tình, nhưng điều này không có nghĩa ta phải dùng mạng trả lại, lần này quên đi thôi!”
Quảng Uy thật sự không cam tâm, cắn răng nói: “Không được, cùng lắm thì giết chết người này, bảo vật trên người hắn chia đều, thanh đao trong tay hắn là thần binh, trước đó ta nhận được tin tức hắn còn đổi Minh vương giáp, thần binh bảo giáp giá trị liên thành!”
“Huống chi, hắn từng giết Quản Song Đống, tất cả tâm huyết của Quản Song Đống đều ở trong tay hắn, hiện tại chắc chắn chưa kịp xử lý!”
“Các ngươi suy nghĩ lại một chút, đúng là hắn thực lực mạnh, săn giết rất nhiều dị thú, không biết trong tay hắn có bao nhiêu bảo bối đâu, giết chết hắn một vốn bốn lời, việc làm ăn luôn có mạo hiểm!”
Lời nói của Quảng Uy có thể nói là dụ dỗ cùng cực.
Trên mặt những người khác xuất hiện vẻ giãy giụa.
Nhưng ngay lúc này một giọng nói đột ngột xuất hiện bên tai mọi người.