Chương 699: Nghiền ép cấp B
Thậm chí có thể nói là một ngọn núi băng cỡ nhỏ.
“Răng rắc!”
Nắm đấm của Tần Phong rơi vào ngọn núi băng lập tức đánh nát ngọn núi băng.
Nhưng những vụn băng bay ra kia lại biến thành băng mâu sắc bén đâm về phía Tần Phong.
Quảng Uy đã sớm lùi lại!
“Các ngươi còn chờ cái gì, chẳng lẽ dự định để hắn giết chết các ngươi mới trả đũa lại sao?” Quảng Uy hô to.
Cố Xương và Tề Ngôn liếc nhìn nhau như đã hạ quyết tâm, nội lực quán chú vào cả người đã ngừng lại thương thế, quyết định dốc sức đánh cược một lần.
Hai người cũng theo sau, ba người hình thành một hình tam giác vây công Tần Phong.
Về phần Lưu Việt, lại lùi ra sau trăm mét, hiển nhiên không định tham gia chiến đấu với bọn họ!
“Đi tìm chết sao?”
Tần Phong cười lạnh một tiếng, đưa tay vẫy một cái, Hỏa long cách đó trăm thước cuồn cuộn lao tới, trong nháy mắt vờn quanh người Tần Phong, hàn băng gặp nhiệt độ cao như là băng tuyết gặp được ánh nắng lập tức bị hòa tan.
“Cùng tiến lên!” Quảng Uy quát to, ý thức lực không ngừng điều động!
Bầu trời một mảnh trắng xóa, vô số bông tuyết rơi xuống khiến Bắc Bộ thâm uyên đen kịt xuất hiện một cảnh tượng kỳ dị.
Năng lực giả đằng xa đều thấy được cảnh tượng như vậy!
Nếu nói là Dị năng giả chiến đấu ở chỗ này thì cũng quá liều mạng, chẳng lẽ gặp được dị thú kinh khủng gì rồi hả?
Có cần đi hỗ trợ không?
Một số năng lực giả do dự, một số người lại chạy tới muốn xem tình huống.
Trong sân bãi, nội lực cương khí của Tần Phong vô cùng cường hãn, so với năng lực giả cấp B cũng không thua kém bao nhiêu, thậm chí có khả năng càng cường đại hơn nội lực của bọn họ.
Cố Xương và Tề Ngôn vốn là nỏ mạnh hết đà, dù hiện tại liều mạng chiến đấu với Tần Phong cũng chỉ là vùng vẫy giãy chết.
Tần Phong căn bản không có khả năng để hai người thành công!
“Long Hành thuật!”
Tần Phong phát động nội lực, thân thể mang theo một cơn gió mạnh như trường long hô phong hoán vũ, nội lực ngăn cản gió tuyết muốn đóng băng hắn ở bên ngoài.
Tần Phong nhanh chóng tiếp cận Cố Xương.
“Tần Phong, đỡ một kiếm của ta!” Trong tay Cố Xương xuất hiện mộ thanh trường kiếm, nội lực quán chú vào trong đó, càng có một tia sáng lập tức phản xạ vào trong con ngươi của Tần Phong, chợt lóe qua khiến người ta thấy hoa mắt.
Chỉ là Tần Phong vô cùng bình tĩnh, thậm chí nhắm mắt lại ý thức lực khóa chặt Cố Xương.
“Phong hỏa liên thiên!” Tần Phong cũng đưa tay ra, một tia sáng đỏ tím kinh khủng bộc phát ra.
“Cực quang mạn thiên!”
Cố Xương bộc phát ra vô số kiếm quang bao phủ xung quanh Tần Phong, dường như muốn cắt Tần Phong thành mảnh nhỏ!
Nhưng ánh sáng màu đỏ tím của Tần Phong bẻ gãy nghiền nát, đánh tan ánh sáng của đối phương!
Ngay sau đó, Thanh Vương đao đã xuất hiện ở trước mặt Cố Xương.
“Phốc phốc!”
Một tiếng vang nhỏ, trường kiếm trên tay Cố Xương đã đứt gãy theo tiếng động, Cố Xương đứng ngơ ngác tại chỗ.
Kiếm quang còn sót lại xung quanh cũng tán loạn từng chút một, đầu Cố Xương nghiêng đi, sau đó lăn xuống đất như một quả bóng da!
Cố Xương chết!
Trong tay Tần Phong ra sức, lập tức có một luồng lực hút kéo Cố Xương vào trong tay.
“Hấp Tinh quyết!”
Nội lực cuồn cuộn tràn vào trong đan điền Tần Phong.
Bây giờ đan điền của Tần Phong mở rộng gấp mười lần, hấp thu nội lực càng dễ dàng hơn, Cố Xương vốn là Cổ võ giả cấp B2, trong cơ thể có được hai hồ nội lực, lúc này bị Tần Phong hấp thu, trong đan điền lập tức biến thành 20 đầm nước.
Mặc dù không có thôn phệ cô đọng, nhưng thực lực gia tăng một mảng lớn lại là sự thật!
Nhưng trải qua tranh đấu đôi bên đều dùng chiêu thức mạnh, lại không ngờ một người hoàn hảo không chút tổn hại, một người khác cũng đã đầu một nơi thân một nẻo!
Ở một bên khác, Tề Ngôn nhìn đến đây trợn to hai mắt, ngay sau đó co cẳng bỏ chạy!
Hắn ta không muốn chết!
Nhưng lần này Tần Phong lại không định tha cho đối phương!
“Chạy? Có lẽ không chạy còn có thể sống lâu một chút!” Tần Phong nói, trong tay bộc phát ra một tia sáng đen, là Hắc ám xạ tuyến.
Bản thân Tề Ngôn đã bị trọng thương, lúc này bị Hắc ám xạ tuyến ảnh hưởng nên cả người trở nên vô cùng suy yếu!
“Hấp Tinh quyết! Lực hút!”
Tần Phong hút Tề Ngôn đến bên cạnh, một tay đặt lên vị trí đan điền ở lưng của đối phương, sau đó nội lực điên cuồng tuôn ra.
Tề Ngôn không hung hãn như Cố Xương, nhưng cũng có nội lực 13 đầm nước, tất cả đều bị Tần Phong hấp thu.
Tề Ngôn trợn to mắt, cảm giác được mình đã biến thành một tên phế nhân.
“Rồi… Ách…” Tề Ngôn muốn nói cái gì đó, có lẽ là cầu xin tha thứ nhưng Tần Phong hoàn toàn không cho đối phương cơ hội.
“Hỏa diễm trùng kích!”
Oanh!
Toàn bộ thân hình của Tề Ngôn bay ra ngoài trong lực trùng kích to lớn, thân thể càng nổ tung thành bốn năm mảnh, thậm chỉ nửa người trên và đầu lâu còn bay ra ngoài ngàn mét, rơi vào bên cạnh Lưu Việt.
Lưu Việt lại đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, dù xung quanh hoàn toàn lạnh lẽo.
Quảng Uy nổi điên công kích Tần Phong!
Thế nhưng những điều này đều là uổng công, thậm chí công kích của Quảng Uy còn không thể đánh xuyên qua nội lực cương khí của Tần Phong.
Tần Phong từng bước một đi về phía đối phương!
Lúc này, Quảng Uy mới cảm thấy đáng sợ.
“Không, ngươi không có khả năng giết chết ta, không thể nào!”