Chương 744: Chớp mắt đã thua
Ngải Đạc hơi nhíu mày, phát hiện Tần Phong cũng không nói đến thực lực của mình, hắn ta cũng không mở miệng hỏi.
Dù sao ở trong lòng Ngải Đạc, mạnh hơn cũng không mạnh quá hắn ta.
Phạm vi Tây Vực thừa thãi linh thảo, Ngải Đạc cũng là trong một lần ngoài ý muốn ăn hết một loại linh thảo kiểu ôn hòa cấp bậc ít nhất cấp S gột rửa thiên phú của mình, đồng thời dược lực linh thảo vẫn tồn tại ở trong đan điền của hắn ta, còn chưa luyện hóa hoàn toàn.
Nhưng năng lượng như vậy mới khiến thực lực của hắn ta có thể đột nhiên tăng mạnh.
Hắn ta cảm thấy mình không nên so bì với Tần Phong thực lực thấp thì hơn.
“Ra tay đi!”
Ngải Đạc bày ra một tư thế đề phòng Tần Phong, chẳng may Tần Phong là Dị năng giả thì hắn ta cũng có chuẩn bị.
Tần Phong cũng đưa tay ra, trong suy nghĩ của Tần Phong loại luận võ không có khiêm nhường này cũng không có ý nghĩa gì, chỉ là không muốn Thượng Hàm bị người ta nhục nhã, nên hắn không ra tay quá ác.
Tần Phong nắm chặt tay phải, một quyền bộc phát ra, sau đó sóng khí nội lực xung quanh như ngưng kết thành thực chất.
Một đạo quyền ảnh đập vào mặt.
“Cái gì???” Ngải Đạc mở to hai mắt nhìn, nhìn quyền ảnh này tốc độ cực nhanh tiếp cận.
Thậm chí hắn ta biết đây căn bản không phải võ kỹ gì, chỉ là nội lực phun trào, thế nhưng có là vậy thì nội lực trong một quyền này cũng thật sự quá to lớn.
“A!!! Ngăn cản cho ta!”
Cuối cùng nội lực cường đại chạm đến trước người Ngải Đạc.
“Ba!”
Một tiếng động vô cùng thanh thúy truyền ra, nội lực cương khí của Ngải Đạc lập tức vỡ vụn.
Sau đó một luồng nội lực hình quyền này đụng vào trên người Ngải Đạc.
“Oanh!”
Ngải Đạc lập tức bay ra ngoài.
Luồng nội lực to lớn này khiến Ngải Đạc bay ra ngoài tròn năm mươi mét, sau đó ầm vang đụng vào biên giới lôi đài.
Võ quán này không mở ra lồng năng lượng, nội lực xuyên qua Ngải Đạc đụng vào trên cây cột ở biên giới.
“Oanh!”
Tiếng phá hủy lại truyền ra, lần này là cây cột sau lưng Ngải Đạc lại trở nên vỡ nát.
Ngược lại là Ngải Đạc, dù bị đụng bay ra ngoài nhưng lại bò lên sờ soạng trên dưới cả người một chút, lại phát hiện căn bản không có tổn thương.
Nhưng điều này có nghĩa công kích của Tần Phong không mạnh sao?
Không, hoàn toàn ngược lại, Tần Phong công kích quá mạnh, thậm chí có thể làm được việc điều khiển như cánh tay.
Trong nháy mắt đánh nát nội lực cương khí của Ngải Đạc, lại cách núi đánh trâu tiêu diệt cây cột sau lưng Ngải Đạc, đụng bay Ngải Đạc ra ngoài sân thi đấu.
Chuyện như vậy chỉ xảy ra trong ba giây.
Thậm chí, vẻ mỉa mai trên khóe miệng Cát Lãng còn chưa tán đi, trêu tức nhìn Thượng Hàm, chờ đến khi quay đầu đã nghe thấy tiếng vang to lớn, Ngải Đạc đã ngã xuống mặt đất bên ngoài lôi đài!
“Ngươi thua!” Tần Phong nói.
Trong miệng Ngải Đạc đắng chát, trong lòng càng vô cùng hoảng hốt nhìn Tần Phong, đúng là hắn ta thua nhưng cũng thua quá khó hiểu!
Mình đã là Cổ võ giả cấp D3, rốt cuộc đối phương có thực lực gì, dù là cấp D4, D5, cũng không thể như vậy!
“Ha ha, Cát tướng quân, chờ mong ngươi nhảy quanh Long Đô một vòng, nhớ quay lại video cho ta thưởng thức một chút!” Thượng Hàm cười ha hả.
“Xảy ra chuyện gì?” Dường như Cát Lãng còn chưa chấp nhận tất cả trước mắt.
“Tướng quân, Ngải Đạc thua!”
“Thua? Nói đùa cái gì, lúc này mới bao chứ, lúc ta quay đầu được một giây sao? Đã thua? Cứ vậy còn là thiên tài? Hay là thiên kiêu là một đám rác rưởi!”
Vốn muốn nịnh bợ Cát Lãng, lúc này cả đám người đều rụt vai không dám nói lời nào, hiện tại Cát Lãng cực kỳ giận dữ.
“Cát tướng quân, có chơi có chịu, không phải thua không nổi chứ!” Thượng Hàm cười lạnh nói.
Cát Lãng thay đổi sắc mặt, sau đó dữ tợn nói: “Ai thua không nổi, nhảy thì nhảy, ngươi cho rằng ta không dám?”
Sau đó, hai chân Cát Lãng đạp một cái lập tức lách mình rời đi, xem ra đúng là nhảy cóc, nhưng lấy tốc độ của một Cổ võ giả cấp A thì ai có thể nhìn rõ?
Ít nhất ở hiện trường chỉ có Thượng Hàm và Nam Cung Thạch có thể thấy được, ngay cả Tần Phong và Bạch Ly cũng chỉ có thể mơ hồ thấy một bóng người.
Thượng Hàm cũng nghĩ đến Cát Lãng sẽ chơi xấu nhưng không tính toán chi li, dù sao hôm nay nàng đã trút được cơn giận rồi!
“Tần Phong, hôm nay cảm ơn ngươi, ta nợ ngươi một nhân tình!” Thượng Hàm nói.
Vẻ mặt Tần Phong rất lạnh nhạt, chuyện thế này rất bình thường với hắn, “Tiện tay mà thôi, nếu đây cũng được tính là nhân tình, vậy nhân tình của năng lực giả cấp A cũng quá rẻ!”
Nói thì nói như vậy nhưng thái độ của Thượng Hàm với Tần Phong chắc chắn càng tín nhiệm hơn, dù sao Tần Phong đứng ra trợ giúp khiến Thượng Hàm thấy rất cảm động.
Sau đó, Thượng Hàm cũng không rời khỏi võ quán này, ngược lại mượn sân đấu nơi này, bao gồm Tần Phong đều nghe theo phân phó của Thượng Hàm.
“Thi đấu Thiên kiêu tranh phong, sau cùng không phải so đấu với nhân loại mà là so đấu giết dị thú!” Thượng Hàm nói.
Mọi người cũng biết được điều này, hàng năm thứ xuất hiện trước mặt người xem cũng là loại thi đấu thiên kiêu này.
“Trận giết dị thú này cần phải đi vào Long môn tháp Long Đô, thật ra Long môn tháp là một bí cảnh ở trung tâm Long Đô, ngoại trừ thiên kiêu còn có người khác, còn có thể tùy ý trèo lên tháp, chỉ cần nộp tiền là được, tất nhiên thiên kiêu trèo tháp là thịnh thế mỗi năm!”