Chương 783: Hồng Nhật đột kích
Trên đỉnh đầu, trong Phù Không thành, Tiết Hưng Phúc nhìn chằm chằm màn hình, mặc dù biết Tần Phong trở về nhưng chỉ nhìn lướt qua, hắn ta không tiếp tục đi tìm vì lấy lực lượng khoa học kỹ thuật của Phù Không thành vẫn chưa có cách nào tìm ra Tần Phong đang ẩn nấp, nếu không lúc trước Phù Không thành cũng không bị Tần Phong tập kích!
Hiện tại, điều hắn ta phải làm là khóa chặt kẻ địch, dưới mệnh lệnh của Tần Phong tùy thời tiến công!
Chỉ có điều, sợ làm bị thương người một nhà mà thôi.
Tốc độ của Tần Phong cực nhanh, hắn hòa vào trong bóng tối đã đến phủ đệ của Vương Thần.
Nơi này xây dựng biệt thự chiếm diện tích không nhỏ, từ gác cổng đến cửa chính biệt thự đều biến thành xác chết, thậm chi hung thủ còn không thèm che giấu, cửa lớn biệt thự càng mở rộng.
Tần Phong nhanh chóng tiến vào trong biệt thự.
Lúc này, Vương Thần bị ép trên mặt đất, là Thương giới giả thậm chí hắn ta còn chưa kịp cầm vũ khí đã bị đối phương áp chế.
Tập đoàn Hồng Nhật Điền Duyên!
Trải qua vài ngày đi đường, hắn ta đã đến Phong Lê, thậm chí hối lộ một số trung tầng Phong Lê điều tra được tin tức hữu dụng, lựa chọn Vương Thần làm cửa đột phá.
Đương nhiên, sự lựa chọn này cũng vì người nhận hối lộ cung cấp!
“Triệu Tường, tên khốn nhà ngươi, nếu không phải lúc trước tổng giám đốc cứu ngươi ra, ngươi đã sớm chết ở Hàn trấn, hiện tại lại phản bội Phong Lê, cánh của ngươi cứng cáp rồi, khốn kiếp, sói mắt trắng!”
Vương Thần mắng to.
Triệu Tường là người thanh niên được Tần Phong đưa đi từ Hàn trấn vào trước đó, lúc trước không hề có chủ kiến, sau này được sắp xếp trở thành tướng quân đóng giữ vòng ngoài của căn cứ Phong Lê.
Bây giờ lại phản bội Tần Phong!
Không phải hắn ta không biết tiềm lực của Tần Phong, chỉ không hài lòng với tình huống hiện tại của mình mà thôi.
“Vương Thần, ngươi đang nói mát gì thế, lúc đầu ta đi theo Tần Phong và Phong Lê sống khó khăn nhất, lấy ít đãi ngộ nhất, ngươi ở trong căn cứ ăn ngon uống sướng, lão tử chỉ có thể trông coi phòng hộ tháp ở bên ngoài, có ai từng hỏi ý muốn của ta chưa?”
Thời gian hơn một năm, hoặc là mấy tháng, vị thanh niên lúc trước đã sớm thay đổi.
“Hiện tại đến Phong Lê thành này, từng người nước lên thì thuyền lên, lão tử lại không lăn lộn được một chức vị có thực quyền, đoàn trưởng cái gì, lão tử hiếm lạ sao?”
Trong mắt Triệu Tường toàn là lệ khí, mang theo sự bất mãn, chán ghét với Phong Lê thành.
Đã trải qua thời gian hơn một năm, lúc trước là năng lực giả cấp F, hiện tại vừa đến cấp E3.
Vương Thần biết Triệu Tường đang quan trọng hóa vấn đề, trước kia là một số việc nhỏ, hiện tại ở trong mắt Triệu Tường lại biến thành lỗi lầm lớn không thể tha thứ.
Lúc trước cùng nhau đến đây, thực lực của Triệu Tường cũng chỉ là cấp F mà thôi, có thể mạnh đến mức nào chứ, được bổ nhiệm thành tướng quân, biết mình đi theo một lão đại có tương lai vô hạn, thường xuyên lôi kéo Vương Thần than thở vận khí tốt, vô cùng vui vẻ.
Nhưng hiện tại lại trở thành lý do để Triệu Tường bất mãn.
Điều này khiến Vương Thần cảm thấy đây là một câu chuyện cười!
“Năng lực giả có năng lực lớn bao nhiêu, sẽ có thành tựu lớn bấy nhiêu! Bản thân ngươi không cố gắng, trách người khác không sắp xếp ổn thỏa vị trí cho ngươi?”
“Đánh rắm, lão tử muốn có thiên phú như ngươi, ta cũng cố gắng, ông trời đền bù cho người cần cù đều là nói cho những kẻ ngu ngốc nghe!” Triệu Tường kích động quát lên.
Thật ra năng lực giả cũng là thiên phú, nếu không cũng là kỳ ngộ.
Người không có vận khí, có lẽ cả một đời chỉ như vậy.
Chăm chỉ cũng không phải điều mà tất cả mọi người đều có thể làm được!
“Cút, ngươi mới đánh rắm, ngươi trợn to con mắt của ngươi nhìn xem lão tử có mẹ nó thiên phú gì, còn không phải lăn lộn cho đến bây giờ, bây giờ ngươi còn oán trời trách đất, cút đi! Ngươi là kẻ hèn nhát, ham hưởng thụ!” Vương Thần quát to.
“Ngươi có tin lão tử giết ngươi không!”
“Ngươi giết đi, đến đi! Giết chết ta đi!”
Thấy hai người đã cãi nhau túi bụi, sự kiên nhẫn của Điền Duyên cũng đạt đến cực hạn.
“Im miệng!”
Uy áp Cổ võ giả cấp C khiến một Cổ võ giả cấp E trước mặt, cùng Vương Thần đã tấn thăng thành Thương giới giả cấp D1 bị áp chế đến hít thở cũng khó khăn.
“Vương Thần đúng không? Hiện tại ta cho ngươi một cơ hội lấy ra Võ Thần bài, đến Võ Thần điện dẫn đường giúp ta tìm một thứ, nếu không ta sẽ giết ngươi ngay bây giờ!”
Triệu Tường lập tức nói: “Điền đại nhân, Vương Thần này miệng tiện, dứt khoát giết hắn đi, chúng ta đi tìm người khác, ta biết Lưu Tuyết cô nương chuyên quản nhà kho, tìm nàng cũng giống vậy, nếu không đi tìm Tiết Hưng Phúc cũng được, tiểu tử kia là phó thành chủ đấy!”
Điền Duyên hơi nhíu mày, hiển nhiên cũng hơi chán ghét hành động của Triệu Tường, hắn ta thấy giết mấy người không quan trọng nhưng không lập tức đạt tới mục đích của hắn ta lại rất rắc rối.
Bây giờ, Triệu Tường tìm đến Vương Thần đầu tiên không phải vì Vương Thần là người thích hợp nhất, mà là Triệu Tường coi thường Vương Thần nhất.
Cứ thế, Điền Duyên cũng có cảm giác bị người ta coi là vũ khí để sử dụng.
“Im miệng!” Điền Duyên lại mắng chửi một lần nữa, không để ý đến Triệu Tường châm ngòi ly gián, lực lượng dưới chân lại gia tăng, uy hiếp: “Vì để Phong Lê các ngươi chết ít mấy ngươi, ngươi vẫn nên ngoan ngoãn nói ra đi! Bây giờ ngươi đừng chơi những trò tâm cơ không có ích lợi gì nữa, kéo dài thời gian có tác dụng không? Cũng đừng hy vọng Phù Không thành bên trên công kích ta, dù sao ta và ngươi vẫn ở cùng một chỗ, muốn chết thì cùng chết!”