Chương 784: Tình thế đảo ngược
Trên mặt Vương Thần xuất hiện vẻ tức giận, rất hiển nhiên mục đích mà mình cãi nhau với Triệu Tường đã bị năng lực giả cấp C này phát hiện.
Vương Thần thật sự đang trì hoãn thời gian, nhưng không chỉ dựa vào Phù Không thành.
Lúc này, Điền Duyên lại nói: “Ngay cả vị châu trưởng kia của các ngươi, chẳng lẽ ngươi không biết có một câu gọi là nước xa không cứu được lửa gần sao?”
Nhưng ngay sau khi nói xong một câu này, một giọng nói nghi ngờ đột nhiên vang lên.
“Thật sao?”
Giọng nói này không phải Vương Thần nói ra, loại chất vấn này cũng không thể là Triệu Tường nói ra.
Hơn nữa, còn vang lên bên ngoài ba người này.
Trong nháy mắt, trong lòng Triệu Tường cảm giác nặng nề, trái tim nhảy lên thình thịch như rơi vào vực sâu, cảm giác mất trọng lượng và choáng váng không ngừng truyền đến.
Hắn ta ngẩng phắt đầu lên, nhưng sau khi hốt hoảng liếc nhìn lại không thấy sự tồn tại của bất kỳ ai.
“Ai?” Điền Duyên cũng hoảng hốt.
Nhưng trong cảm giác của Điền Duyên lại không có sự tồn tại của bất kỳ ai.
Nếu không phải ảo giác, vậy chỉ có một khả năng là năng lực ẩn nấp của đối phương mạnh hơn mình.
Suy nghĩ này vừa xuất hiện, Điền Duyên đã cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, ngay sau đó một bàn tay đã áp vào sau lưng hắn ta.
Điền Duyên ngạc nhiên.
Hắn ta quay phắt đầu lại, chỉ thấy một khuôn mặt trẻ trung đến quá đáng, sau đó một luồng lực lượng to lớn truyền đến từ trên bàn tay kia.
Không biết bóng dáng Tần Phong đã đứng bên cạnh Vương Thần từ khi nào, Điền Duyên uy hiếp Vương Thần trước đó đã bị một chưởng của Tần Phong đánh bay!
“Soạt!”
Điền Duyên đụng thẳng vào vách tường biệt thự, vách tường biệt thự này cũng được xây dựng từ tài liệu đặc thù, cho nên cũng không đổ sụp nhưng bức tranh, đồ trang trí trên đó đều rơi lả tả trên mặt đất, vang lên rầm rầm.
“Oa!”
Điền Duyên phun máu tung tóe.
Tần Phong chỉ dùng 1% nội lực, nhưng 1% cũng đủ 9 đoàn nội lực đầm nước, nghiền ép Điền Duyên không tốn sức chút nào.
“Hiện tại, ngươi còn cảm thấy nước xa không cứu được lửa gần không?” Giọng Tần Phong truyền đến như ác ma thầm thì.
Điền Duyên chật vật đứng lên, dùng nội lực hóa giải khối không khí mạnh mẽ đâm tới trong thân thể, cơn đau dữ dội khiến trán của hắn ta đổ mồ hôi lạnh.
“Ngươi là ai!” Điền Duyên ngẩng đầu hỏi.
Tần Phong nói: “Ta còn chưa đánh vào đầu ngươi đâu? Sao lại hồ đồ rồi? Ta là ai mà ngươi không biết?”
Điền Duyên nhìn khuôn mặt trẻ tuổi quá đáng của Tần Phong, lập tức xác định điều gì đó.
“Tần Phong, ngươi là Tần Phong! Không phải ngươi…”
“Không phải đã chết rồi sao? Hoặc là không phải đang bị vây trong bí cảnh sao? Ha…” Tần Phong không tiếp tục nói gì nữa, nhưng lời mỉa mai của hắn đã khiến người ta hiểu ra điều gì đó.
Lúc này, Triệu Tường bịch một tiếng quỳ xuống đất, không biết là muốn cầu xin Tần Phong tha thứ hay vì sợ đến choáng váng!
“Lão đại, lão đại, ta sai rồi, ngươi xem ta không có công lao cũng có khổ lao, bỏ qua cho ta đi, ta không phải cố ý, là hắn uy hiếp ta, là hắn!” Triệu Tường một hàng nước mũi, một hàng nước mắt quỳ trên mặt đất như chó bò đến bên chân Tần Phong, chó vẫy đuôi mừng chủ.
Nhưng sắc mặt Tần Phong lại không có bất kỳ dao động gì.
Thanh Vương đao xuất hiện trong tay Tần Phong, hắn tùy ý vung đao một cái như không thấy động tác gì, ánh sáng lại nhanh chóng xẹt qua trên cổ thú tướng.
Không có bất kỳ lời nói nhảm gì, thậm chí Tần Phong còn không cho Triệu Tường bất kỳ một ánh mắt nào.
Nếu không có Tần Phong, loại người như Triệu Tường đã chết trong Hàn trấn từ lâu, đối phương đi theo Tần Phong trong vòng một năm đã đạt đến cấp E3, còn không vừa lòng?
Nếu bản thân cố gắng, tương lai còn có thời gian rất dài có thể chậm rãi tăng lên, chờ đến khi Tần Phong đạt đến độ cao tuyệt đối, ngươi đi theo hắn chắc chắn không kém!
Chuyện thế này thì ai cũng biết, nhưng có thể làm đến mức không ghen ghét, cố gắng phấn đấu, làm đúng công tác của mình thì có mấy người?
Vẻ mặt Triệu Tường cứng lại, sau đó đầu của hắn ta bị sức hút trái đất tác dụng mà rơi xuống, máu tươi đều không chảy ra ngoài, mà bị hỏa diễm tia sáng màu đỏ tím đông đặc lại.
Lúc này, thấy Tần Phong giết Triệu Tường trong nháy mắt, đôi mắt Điền Duyên cũng co rụt lại.
Không cho thuộc hạ một cơ hội giải thích, loại người này chắc chắn là lòng như tảng đá, ít nhất trong lòng không có bất kỳ nhược điểm gì!
Hơn nữa, vừa nãy chịu một chưởng, Điền Duyên đã biết mình căn bản không phải đối thủ của Tần Phong!
Tùy ý đánh ra một chưởng đã khiến hắn ta bị trọng thương, thế thì còn đánh thế nào nữa!
“Trốn, nhất định phải trốn!”
Điền Duyên nghĩ đến đây, không chút do dự quay đầu bỏ chạy.
Giọng nói lạnh băng của Tần Phong lại truyền đến.
“Lúc này đã muốn chạy rồi hả? Có phải đã chậm rồi không? Huống chi… Nơi này của ta là chỗ ngươi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?”
Câu nói tiếp theo, Tần Phong thật sự nổi giận gầm lên.
Tần Phong không chút do dự giết Triệu Tường, nhưng hắn đã tức giận.
Dù Triệu Tường bất mãn với Phong Lê, nếu Điền Duyên không xuất hiện sẽ xảy ra chuyện này sao?
Lúc trước dẫn người chạy trốn, bây giờ lại bị người ta châm ngòi ly gián, chẳng khác gì bị người ta đến tận cửa khiêu khích, vuốt râu hùm của Tần Phong!
Không thể tha thứ!