Chương 797: Vùng đất cằn cỗi
Mọi người nhìn Tần Phong và Bạch Ly, ánh mắt không ngừng xoay tròn trên thân hai người nhưng hai người mặc áo khoác rộng, đeo khăn quàng cổ và mũ không để lộ ra vẻ ngoài, thậm chí cũng không thấy huy chương năng lực giả.
Vì Tần Phong không muốn bị người ta chú ý, đương nhiên sẽ không để lộ huy chương năng lực giả ra ngoài, cộng thêm vẻ ngoài trẻ tuổi, che giấu khí tức, thoạt nhìn nhiều nhất chỉ là năng lực giả đến cấp E.
Nhưng điều này cũng khiến những người bình thường kia cảm thấy hoảng sợ.
Tần Phong và Bạch Ly bước vào trong khách sạn kia, tầng một là nhà ăn nhưng không có một bàn nào đang có người ăn cơm, Tần Phong và Bạch Ly đi đến trước quầy lễ tân.
Ở đó có một nữ nhân đang co quắp trông khoảng bốn mươi tuổi, xanh xao vàng vọt, xem ra còn chưa được trọng lượng 80 cân.
Tần Phong nhíu mày một cái, vẫn nói: “Thuê một gian phòng!”
Nữ nhân kia nhìn thoáng qua Tần Phong và Bạch Ly, trong mắt lộ ra vẻ bỉ ổi, ánh mắt như vậy lại xuất hiện trên người một nữ nhân khiến người ta cảm thấy rất khó chịu.
“Nơi khác? Có đồ ăn không?” Nữ lão bản nói.
Tần Phong gật đầu, có rất nhiều chỗ đều là sự tồn tại lấy vật đổi vật, “Muốn bao nhiêu!”
“10 cân gạo một đêm, hoặc là 20 cân thịt đông!”
Tần Phong trực tiếp ném ra một cái túi bịt kín, chỉ nhìn cách đóng gói đã thấy vô cùng tinh xảo, trên đó viết hai chữ thương hiệu thật to: Phong Lê!
Đây là lương thực được trồng bên ngoài Phong Lê thành, vừa hay là 10 cân!
Lão bản nương ngẩn người như chưa từng thấy cách đóng gói tinh xảo như vậy, sau đó nàng tìm một lúc mới tìm được cách mở ra ở phần rìa, trong tầm mắt đều là hạt gạo trắng như tuyết chứ không phải hàng hóa nát nổi nấm mốc, trộn lẫn cả đá sỏi.
Trong chốc lát, lão bản nương lộ ra vẻ mặt vô cùng vui mừng, sau đó vội vàng đóng kín túi gạo lại giấu ở trong quần áo, cầm chìa khóa dẫn Tần Phong lên tầng hai.
Tần Phong bất đắc dĩ lắc đầu, thật sự là… Khách sạn lại dùng chìa khóa chứ không phải thẻ phòng.
Tuy nơi này lạc hậu nhưng căn phòng cũng không quá kém, có lẽ còn có một số thương nhân đi ngang qua nơi này, nhiệt độ trong phòng khiến Tần Phong thấy thoải mái hơn nhiều.
Đương nhiên, Tần Phong sẽ không dùng đồ vật trong phòng, Bạch Ly đã sớm lấy ra ga giường đệm chăn mới đổi hết một lượt.
Lão bản nương cũng rời đi, để lại không gian cho Tần Phong và Bạch Ly, hoặc là đã không kịp chờ đợi muốn đi thử đặc sản Phong Lê thành của Tần Phong một chút.
“Vốn muốn đến hỏi thăm chút tin tức, xem ra không cần!” Tần Phong nói.
Bạch Ly kéo khăn quàng cổ ra, để lộ khuôn mặt nhỏ nghiêng nước nghiêng thành, sau đó nói: “Có lẽ đến thẳng thành thì sẽ tốt hơn chút, ở đó có hội quán của mạng thợ săn tiền thưởng, trực tiếp tìm tin tức của thể lực hắc ám, hỏi một vòng là biết!”
“Ừm, cũng được, nghỉ ngơi một chút lại lên đường!”
Tuy Tần Phong và Bạch Ly nóng lạnh bất xâm nhưng vì nhanh chóng đi đường, hai người đã ba ngày không nghỉ ngơi thật tốt, nằm trong chiếc xe bay không gian nhỏ hẹp như thế cũng chưa chắc đã dễ chịu.
Nhưng Tần Phong chưa kịp nghỉ ngơi đã nghe dưới lầu truyền đến tiếng ồn ào, nữ nhân hét lên, nam nhân chửi mắng, Tần Phong nhíu mày một cái muốn thả ra nội lực che đậy tiếng động xung quanh, nhưng chẳng mấy chốc tiếng bước chân đã vang lên trên hành lang.
“Cốc cốc cốc!”
Cửa phòng bị gõ vang.
Tần Phong kéo Bạch Ly lại, nói: “Ta đi mở cửa!”
Tần Phong đứng dậy đi mở cửa, ngoài cửa là một nam tử trung niên khuôn mặt dãi dầu sương gió, mỉm cười vô cùng nịnh nọt nhưng trong nụ cười này có quá nhiều sự tính toán.
“Hai vị khách nhân, có muốn ăn cơm tối luôn không!”
Ánh mắt Tần Phong vô cùng lạnh băng.
“Ngươi là lão bản?”
“Đúng, đúng, ta là lão bản!” Người kia không ngừng nói.
Tần Phong hừ lạnh một tiếng, lại hỏi: “Cơm tối ăn gì?”
“Thịt kho tàu, xương sườn…”
“Thịt gì?”
“Thịt kho tàu!”
Lần này trong ánh mắt Tần Phong đã xuất hiện sát khí, “Ta hỏi là ngươi dùng thịt gì, không phải thịt dị thú mà là… Thịt người đi!”
Nam nhân trung niên này chúng là người kéo một hài tử chết vì đông cứng mà Tần Phong đã nhìn thấy khi ngồi trong xe.
Tần Phong sẽ không quan tâm những người kia sống như thế nào, nhưng hắn sẽ không chịu đựng việc những người này lại lừa gạt lên đầu mình.
Đúng là muốn chết!
Khí tức của hắn thả ra, dù chỉ lộ ra một tia cũng khiến người ta cảm thấy vô cùng khủng bố.
Lão bản kia cảm nhận được khí tức của Tần Phong lập tức bịch một tiếng quỳ trên mặt đất, cuối cùng đã cảm thấy áp lực cực lớn.
“Ta sai rồi, ta sai rồi!”
Tần Phong nhấc một chân lên, trực tiếp đạp nam nhân này bay ra ngoài, lăn đến bên cạnh cầu thang tầng hai, đối phương sẽ không chết ngay nhưng tuyệt đối không sống quá ba ngày!
Không trực tiếp giết chết là không muốn rước thêm rắc rối, dù sao đến khi người này chết thì Tần Phong đã sớm rời đi.
Lão bản kia chỉ cảm thấy bụng đau đớn lại không dám dừng lại, lộn nhào trốn đi thật xa.
Đối mặt với năng lực giả còn dám đùa nghịch tâm cơ, đây đúng là muốn chết.
Một buổi tối gió êm sóng lặng, Tần Phong và Bạch Ly ngủ một giấc ngon lành.
Ngày hôm sau thức dậy, quả nhiên đã không thấy lão bản kia nữa, chỉ còn nữ nhân trung niên kia mỉm cười vui vẻ tiễn Tần Phong và Bạch Ly, nhưng đối phương mặt mũi bầm dập, ngay cả răng cửa cũng rơi mất một cái khiến người ta nhìn cũng cảm thấy sợ hãi.