Chương 800: Nóng người (2)
“Móa!” Hắc Hùng lớn tiếng mắng một câu thô tục, sau đó cổ tay khẽ đảo, một họng súng tối om chĩa thẳng vào Tần Phong.
“Ngươi lại tránh đi, lần này ta xem ngươi tránh như thế nào!”
Nói như vậy, họng súng đã phun ra ngọn lửa.
“Ầm!”
Tiếng súng to lớn vang lên, toàn bộ trong thôn yên tĩnh, tất cả mọi người đều trốn ở chỗ tối có một loại cảm giác bầu bí thương nhau.
Chỉ không biết lần này là ai chết!
Lúc này, trong khách sạn, Tần Phong giơ ngón tay lên, lúc này giữa ngón trỏ và ngón giữa của hắn kẹp một cái vỏ đạn vặn vẹo.
Chính là viên đạn mà Hắc Hùng vừa bắn ra.
Hai ngón tay Tần Phong uốn éo, cũng không thấy động tác của hắn là gì lại khiến vỏ đạn này biến thành tro bụi trong nháy mắt, rơi xuống.
Người có mặt đều trợn tròn mắt.
Tần Phong thu lại vẻ mặt, trở nên bình thản mà trầm ổn, tròng mắt của hắn đen kịt, lông mày sắc bén, khí tức thả ra hoàn toàn khác với vẻ hoảng loạn vừa nãy, ngược lại khí tức thượng vị giả tự nhiên mà sinh ra khiến người ta cảm thấy sợ đến nổi da gà.
“Làm nóng người đủ rồi!” Tần Phong nói.
Làm nóng người? Chẳng lẽ vừa nãy Tần Phong né tránh chỉ là làm nóng người sao?
Tuy không biết hàm nghĩa khi Tần Phong làm như thế, nhưng những người có mặt đều biết Hắc Hùng là người chịu tội trước tiên.
Ngón tay kẹp viên đạn, hơn nữa nhẹ nhàng xoa một cái đã khiến viên đạn này hóa thành tro, đây hiển nhiên là việc mà một Cổ võ giả cường đại mới có thể làm được.
“Ngươi, ngươi nói cái gì? Rốt cuộc ngươi là ai!”
Hắc Hùng sợ hãi đến mức không thể nói mạch lạc!
Tần Phong cười một tiếng, “Ta? Ta không phải là khách qua đường từ nơi khác đến sao?”
Trên mặt Hắc Hùng xuất hiện vẻ bối rối, tất nhiên hắn ta không hỏi điều này mà muốn hỏi thực lực của Tần Phong.
Nhưng hiển nhiên Tần Phong không muốn nói.
Lúc này, Tần Phong gõ ngón tay, lập tức có một ngọn lửa màu đen xuất hiện, rơi vào trên người Hắc Hùng.
“Dị năng giả!!!”
Hắc Hùng kêu lên, Trương Xuyên cũng mở to hai mắt nhìn, đám Thương giới giả khác đều sợ đến lùi ra sau.
Thực lực của những Thương giới giả này vô cùng nhỏ yếu, cũng chỉ là người bình thường có được súng ống sau khi tiêm vào thuốc thức tỉnh mà thôi, nếu không phải hơi cường hóa chút ý thức lực, ký kết khế ước với dị thú Tuyết hùng, cáo mượn oai hùm đến bây giờ, thật sự nói về kinh nghiệm thực chiến thì không có chút nào.
Lúc này, tất cả bọn họ đều bị ngọn lửa nhỏ của Tần Phong chấn động, thậm chí cũng không lấy ra súng phản kháng.
Ngọn lửa này nhìn như nhỏ bé nhưng sau khi rơi vào trên người Hắc Hùng lại ầm vang bốc cháy.
“Soạt!” Ngọn lửa bốc cháy lên, Hắc Hùng biến thành một người lửa.
Hắc Hùng hoảng sợ hét lên, điên cuồng dập tắt ngọn lửa trên người.
Nhưng hiển nhiên điều này không có bất cứ hiệu quả gì.
“Tránh ra, cút!”
Hắc Hùng một tay đẩy đám thủ hạ của mình ra, chạy thẳng ra bên ngoài, quay cuồng trên mặt đất đầy tuyết đọng một lúc, hiển nhiên muốn dập tắt ngọn lửa trên người.
Nhưng ngọn lửa này đâu thể tùy tiện diệt đi, đây chính là Địa ngục hỏa của Tần Phong.
Lúc này, Tần Phong cũng đi ra ngoài.
11 Thương giới giả còn lại đều nhìn chằm chằm Tần Phong, Tần Phong đi lên trước một bước, bọn họ lùi lại ba bước, té cứt té đái chạy ra khỏi khách sạn này.
Tần Phong đứng ở cửa ra vào nhìn Hắc Hùng lăn lộn trong ngọn lửa.
Sau đó hắn vung tay lên, ngọn lửa kia như có sinh mệnh bay ngược trở về, quần áo trên người Hắc Hùng đã hoàn toàn hóa thành đen xám nhưng da thịt lại không hề có dấu vết bị bỏng.
Lúc này Hắc Hùng cũng ngạc nhiên nhìn bản thân, bối rối lùi lại, sau lưng đổ đầy mồ hôi lạnh.
‘Ta không chết? Sao có thể? Vừa nãy rõ ràng đau đớn như vậy, chẳng lẽ người này thả ra dị năng lại yếu như vậy?’ Hắc Hùng vô cùng sợ hãi nhìn Tần Phong, không biết nên đối phó như thế nào.
Ngay lúc này, Tần Phong lại vung tay lên phát động Hấp Tinh quyết, chỉ là một lực lượng đã khiến Hắc Hùng lăn một vòng trong đất tuyết.
Sau đó, Tần Phong hơi nhíu mày.
“Không có!”
Tần Phong bỏ mặc Hắc Hùng diễu võ giương oai tất nhiên không phải giả heo ăn thịt hổ, mà là muốn để Hắc Hùng thả ra lực lượng, hành động một chút, xem trên cổ hắn ta có hình xăm đặc thù thuộc về tổ chức Z hay không.
Nhưng hiển nhiên Hắc Hùng này không có bất kỳ liên quan gì với tổ chức Z, chỉ là một Thương giới giả vô cùng bình thường, thậm chí là tên lưu manh ỷ vào thực lực của mình đi diễu võ giương oai.
Tần Phong cũng không thất vọng quá nhiều, vốn định lấy ra hình xăm hỏi thăm tin tức từ Hắc Hùng này một chút, đột nhiên suy nghĩ xoay chuyển, mở miệng nói: “Muốn sống không?”
Một câu hỏi này khiến Hắc Hùng vừa cảm thấy thực lực của Tần Phong là người chủ nghĩa hình thức hơi run rẩy, hiểu ra.
Không phải Tần Phong không lợi hại, mà là người ta đang nương tay!
“Vị đại nhân này, là ta có mắt như mù!” Lúc này Hắc Hùng cũng không dám cậy mạnh nữa, tuy không biết rốt cuộc Tần Phong có bao nhiêu thực lực, lại e ngại Tần Phong nên vội vàng xin tha.
“Vậy thì tốt, gần đây ta có hứng thú với một vài dược vật đặc thù, không bằng ngươi dẫn đường, ta sẽ tha cho ngươi một mạng thì thế nào?”
“Dược vật đặc thù?” Hắc Hùng ngơ ngác, ánh mắt nhìn thoáng qua Bạch Ly.