Chương 813: Để ta xem ngươi mạnh bao nhiêu
Chỉ có loại người như Tần Phong, mới là vật thí nghiệm mà Z rất muốn tìm.
Bạch Ly chạy trốn không có quy tắc, Tần Phong dùng thánh giáp làm vũ khí, không ngừng muốn công kích Z lại không thu hoạch được gì.
“Chẳng lẽ Hồn võ giả này thật sự không có nhược điểm sao?” Tần Phong mê mang tự hỏi.
Nhưng loại mờ mịt này chẳng mấy chốc biến mất không thấy gì nữa.
Sống lại một lần, Tần Phong có rất ít thời điểm mờ mịt, phần lớn thời điểm hắn đều biết mình phải làm gì, làm thế nào.
Hắn không phải một thiếu niên chân chính, lại nắm giữ một linh hồn của người trưởng thành.
Không có thời gian mờ mịt, không có thời gian do dự, hiện tại điều phải làm là thoát khỏi khốn cảnh như thế nào!
“Không có khả năng không có khuyết điểm, có lẽ chỉ là ta không phát hiện hoặc là lực lượng không đủ cường đại!
Rõ ràng thánh giáp có thể ngăn cản đối phương tiến công, nhưng muốn chân chính đánh lui Z lại là không thể nào.
“Vậy chỉ có lực lượng cấp S mới có thể sao? Bộc phát ra toàn bộ lực lượng của thánh giáp?”
Chỉ có điều, năng lượng thánh giáp có thể do Tần Phong chuyển hóa, hơn nữa tích lũy mười ngày mới đầy, điều này là vì nội lực của Tần Phong cường đại, thật ra những thiên kiêu dị tộc kia có thu được thánh giáp, cũng chưa chắc có thể sử dụng được!
“Sớm biết trước đó đã một hơi đánh hết ra ngoài!”
Tần Phong thật sự hơi hối hận.
“Tần Phong, thực lực của ngươi thật sự khiến ta ngạc nhiên, nhưng sự kiên nhẫn của ta cũng có hạn!”
Z mở miệng, giọng nói như sấm cuồn cuộn đến, như truyền ra từ trong con Hắc long kinh khủng này.
Z vẫn là dáng vẻ mèo vờn chuột đuổi theo Tần Phong, nhưng loại tâm tính này theo việc con chuột nhiều lần trốn thoát, còn muốn cắn mình bị thương đã trở thành tức giận, không ai thấy đây là một trò chơi vui!
Tần Phong không trả lời, có ai lại trả lời Z vào lúc này? Dù sao mỗi lần Tần Phong chạy trốn đều là Bạch Ly dẫn theo thuấn di, không gian xung quanh không ngừng thay đổi, cũng không cho Tần Phong bất kỳ thời gian nói chuyện gì.
Dường như Z đã dùng hết sự kiên nhẫn!
Cự long xoay quanh trên bầu trời đột nhiên thay đổi thân thể.
Thân thể căn bản không có cách nào tính toán cao lớn đến cỡ nào, nhưng hắn ta xẹt qua một đường cong tròn lại hoàn toàn bao vây Tần Phong và Bạch Ly.
Hắc long này hạ xuống, dãy núi, đất tuyết đều bị đè sập.
“Rống…”
Long ngâm chấn trời, tốc độ của Hắc long nhanh đến mức khiến người ta rung động, thân thể tích lũy từng tầng vây quanh Tần Phong như là từng tầng sắt.
Lần này, Tần Phong chắp cánh khó thoát.
“Xem ra không dùng chút thủ đoạn nhỏ thì ngươi sẽ không khuất phục, vốn không muốn tổn thương ngươi, vậy thí nghiệm của ta có thể càng hoàn mỹ hơn!”
Z lẩm bẩm nói, nhưng Hắc long không có giọng nói ưu nhã nhẹ nhàng như Z, mà là mở ra cái miệng to.
“Ngao ô…”
Ngay sau đó, dịch thể đậm đặc như màu đen phun đến.
Đây căn bản không thể dùng mưa to để hình dung, mà như biển lớn vực sâu phá ra một cái động lớn, nước biển rót vào một không gian khác, giáng xuống còn đáng sợ hơn đập vỡ đê.
“Ông!”
Nội lực cương khí của Tần Phong lập tức chống lên một không gian ba mét, Tần Phong ôm chặt Bạch Ly nhìn xung quanh rơi vào một mảnh hắc ám kinh khủng.
Đây là dị năng hắc ám vô cùng kinh khủng!
Những dị năng này với Tần Phong có được Hắc ám chi thạch có lẽ không có bao nhiêu ảnh hưởng, nhưng Bạch Ly lại không được.
Bạch Ly chỉ là một dị thú không gian, nếu những dị năng hắc ám này ăn mòn đến người l, sẽ tạo thành sự ảnh hưởng rất lớn với tuổi thọ của nàng, mặc dù Bạch Ly đã là thú hoàng cấp C nhưng về mặt thời gian vẫn là ấu sinh thể, một khi hư hao cũng không cách nào bù đắp sự tổn thương.
Lúc này, Hắc long tạo thành lồng sắt, phù văn hắc ám màu đen như là đặt lồng sắt vào trong nước, bao phủ Tần Phong và Bạch Ly.
Nội lực cương khí nhanh chóng tiêu hao, Tần Phong lại không ngừng bổ sung, nội lực cũng khô kiệt trôi đi như hồ thủy điện xả lũ.
Tình hình như vậy gần như đạt đến tuyệt cảnh!
“Năng lượng cấp S, trên người ta không chỉ có thánh giáp! Phải xem ta có nỡ bỏ hay không!”
Ánh mắt Tần Phong nhìn về phía Z, lần đầu tiên trở nên kiên định.
“Hỏa kết giới!”
Xung quanh Tần Phong bốc cháy lên ngọn lửa lớn rừng rực!
Ngọn lửa này nằm trong biển phù văn màu đen đơn giản như ngọn lửa vô cùng nhỏ yếu, thậm chí đốm lửa nhỏ này cũng sắp bị dập tắt.
“Còn muốn phản kháng? Thiên kiêu, ha ha, luôn có một chút không biết cái gọi là kiêu ngạo!” Trong con ngươi già nua của Z hiện lên vẻ khinh thường.
Thiên kiêu có cái gì? Thực lực cường đại? Tiềm lực vô hạn?
Thật ra Z cảm thấy đều không phải.
Mà là độ tuổi tùy ý làm bậy, bọn họ đều quá trẻ tuổi nên căn bản không biết trời đất bao la.
Đạt đến độ tuổi này của hắn ta đã biết rất nhiều bí mật, người có lo lắng sẽ không dũng cảm tiến tới.
Nhưng Z cũng thưởng thức Tần Phong, đã không kịp chờ đợi muốn biến Tần Phong thành một vật phẩm thí nghiệm hoàn mỹ.
“Z, có lẽ ngươi đã tính trước, nhưng đừng quên đốm lửa nhỏ cũng có thể đốt cháy đồng bằng!”
Nội lực của Tần Phong chấn động, truyền ra giọng nói.
“Ha ha, ngươi làm vậy đơn giản cũng là kiến càng lay cây, không biết lượng sức!”