Chương 822: Tổn thất to lớn (2)
Lúc này, địa vị của Tần Phong ở trước mặt những người này lập tức cất cao vô hạn, đạt đến cấp độ chỉ có thể ngước nhìn.
Sau đó, Tần Phong tiến vào trong Hàn Đông bảo, tìm được căn biệt thự do bảo chủ cung cấp, ở lại.
Lần này thương thế của Tần Phong không nặng nhưng tổn thất to lớn, đã mất đi Đá địa ngục, Hỏa diễm thánh thạch, cộng thêm thánh giáp thứ cấp của Bạch Ly cũng trực tiếp bị hủy diệt!
Sau khi tinh hạch trong đầu hấp thu phù văn rất lớn hơi không chịu được, dù là hắn có tiềm lực khoảng cấp SS, vậy cũng rất đáng sợ.
Nhưng đây không phải tổn thất lớn nhất, tổn thất lớn nhất là sau khi không có Đá địa ngục, đã không còn lực lượng hắc ám tăng phúc gấp mười lần nữa.
Loại này, mặc kệ Đá địa ngục lớn đến mức nào, mà là một loại từ trường đặc thù.
“Có lẽ nên đi qua bên kia Địa cầu, đến thành thị kia của liên minh Mỹ Tây!” Tần Phong nghĩ.
Chỉ có điều, sau khi cảm nhận được thực lực của Z, Tần Phong cũng có chút lo lắng với năng lực giả cấp S.
“Hiện tại thực lực của mình còn chưa đủ đến bên kia, ít nhất phải chờ đến cấp B, Bạch Ly cũng phải tấn thăng đến cấp B mới đi, như thế, tất nhiên phải lựa chọn một nơi khác!”
Trong đầu Tần Phong nghĩ đến dị vị diện, bí cảnh đặc thù, hoặc là một số thiên tài địa bảo xuất hiện ở thời gian này, nhưng đều không có.
Vô số thiên tài địa bảo cũng không phải xuất hiện vùng lúc, bây giờ Tần Phong sống lại một năm rưỡi, phải tám năm nữa mới có thể xuất hiện đồ tốt, thậm chí vì Tần Phong trưởng thành ngược lại thật sự không có tác dụng.
“Đã vậy, dứt khoát tiếp tục đến tiền tuyến đi!”
Sau khi đưa ra quyết định, Tần Phong sắp xếp lại phù văn hắc ám ở trong đầu, lại tu luyện Hấp Tinh quyết để nội lực hồi đầy, rót vào trong thành giáp để giữ thành giáp được đầy.
Bảy ngày sau, thương thế trên người Tần Phong đã tốt hơn, Bạch Ly cũng hoàn toàn khôi phục, thậm chí thực lực lại tăng lên một bậc, loại chiến đấu siêu cường này khiến lực lượng của nàng càng thêm ngưng thực.
“Tích tích tích!” Bộ đàm của Tần Phong vang lên.
Là vực trưởng Thượng Hàm Bắc Vực.
“Tần Phong, gần đây ngươi không trấn thủ ở Bắc Hải châu sao?” Giọng Thượng Hàm truyền đến.
Tần Phong nhướn mày, không biết vì sao Thượng Hàm lại hỏi như vậy nhưng vẫn nói: “Ừm, không có, có chuyện gì không?”
“Ừm, ta sợ ngươi muốn trấn thủ Bắc Hải châu, ta không tiện phát nhiệm vụ cho ngươi, đã vậy ta cũng không khách sáo!”
Thật ra Thượng Hàm hỏi như vậy cũng có nguyên nhân, trước đó Bắc Hải châu cũng là tiền tuyến, có sa mạc Bắc Hải có thể khiến bốn thành Bắc Hải diệt vong bất cứ lúc nào, tất nhiên cần một cấp C đi trấn thủ.
Lúc trước Cao Vũ Khang không quay về là vì còn có thế gia cổ võ ở đó, không cần lo lắng.
Thượng Hàm cũng không biết hơn thời gian nửa năm rốt cuộc sa mạc Bắc Hải đã xuất hiện sự thay đổi như thế nào, cũng tưởng Tần Phong sẽ trấn thủ ở Bắc Hải châu, kết quả mấy ngày trước lại thấy Tần Phong xin quân công.
‘Tiểu tử này thật sự không chịu ngồi yên, nhưng không biết tại sao lại phải đến Tuyết Nguyên châu!’
Đương nhiên, dù là cái gì thì Thượng Hàm cũng không muốn hỏi, sợ Tần Phong cảm thấy mình đang giám sát hắn.
“Tần Phong châu trưởng, hiện tại ta lấy thân phận vực trưởng Bắc Vực chính thức hạ nhiệm vụ cho ngươi!” Thượng Hàm rất nghiêm túc nói.
“Vâng!” Sắc mặt Tần Phong cũng trở nên nghiêm túc, chờ đợi Thượng Hàm ra lệnh.
“Hạ lệnh Tần Phong châu trưởng tiến về giới tuyến Độ Tang biên, Lợi Oa bồn địa tham gia nhiệm vụ càn quét, nội dung nhiệm vụ tự quyết định, trong vòng một tháng!”
Trong mắt Tần Phong lóe lên vẻ ngạc nhiên, không phải thấy ngạc nhiên với nhiệm vụ của Thượng Hàm mà là nhiệm vụ này vừa hay nhất trí với nơi mà Tần Phong muốn đi!
Sau đó, Thượng Hàm cũng cho Tần Phong một số phần thưởng, ban thưởng tiền tài, đại khái là đẳng cấp tướng quân cấp B, vì ở trong mắt Thượng Hàm, thực lực của Tần Phong còn mạnh hơn tướng quân cấp B.
Nếu chỉ ban thưởng cấp C thật sự quá bạc đãi Tần Phong, hoàn toàn khiến Tần Phong làm rất nhiều công việc, còn cầm tiền lương ít ỏi.
Thượng Hàm lại là một cấp trên rất hào phóng!
“Đã rõ, vực trưởng!”
“Được, hiện tại ngươi có thể đến thành thị lân cận, đạo tiêu sẽ đưa ngươi đến bên kia!” Thượng Hàm phân phó một tiếng.
“Bây giờ ta đang ở Hàn Đông bảo!”
“Vậy thì tốt, chậm nhất 30 phút sẽ đưa đồ đến!”
“Được!” Tần Phong gật đầu, đột nhiên trong lòng hơi động hỏi: “Thượng vực trưởng, Bắc Vực chúng ta cũng có siêu cấp cường giả ẩn nấp trong bóng tối sao? Ví dụ như… Cấp S!”
Bên Thượng Hàm ngạc nhiên, sau đó nói: “Sao ngươi lại nghĩ đến vấn đề như vậy? Chẳng lẽ muốn bái sư học nghệ hả?”
“Chỉ tùy ý hói một chút!”
“Có thì cũng có, đáng tiếc không phải hệ hắc ám hoặc là hệ hỏa, cũng không phải Cổ võ giả, mà là một Dị năng giả hệ băng cấp S!”
Trong lòng Tần Phong sáng tỏ.
Quả nhiên, Thượng Hàm thật sự có biết.
“Thì ra là thế!”
“Ngươi, lần này ngươi đến Tuyết Nguyên châu không phải vì gặp vị cường giả kia chứ?” Thượng Hàm đột nhiên giật mình hỏi.
Tần Phong gật đầu, nói: “Nếu người ngươi nói là Hồ Sơn đại nhân, vậy đúng rồi!”
Thượng Hàm nhìn về phía Tần Phong, lần này không chỉ ngạc nhiên.
“Nói thật, ta cũng không biết tên của hắn là gì, thậm chí ta chưa từng gặp vị cường giả này, là phụ thân ta lúc còn sống đã từng nhắc đến với ta. Ở trong Bắc Vực, thật ra nguy hiểm nhất không phải Bắc Hoa thị, mà là Tuyết Nguyên châu, bên ngoài Tuyết Nguyên châu là dãy núi lớn kéo dài vô ngần, có dị thú rất khủng bố tồn tại, cũng may có một vị trấn thủ giả vẫn đang sinh tồn ở bên kia.”