Chương 828: Phân công hành động
“Bịch bịch bịch!”
Cơn gió của Phấn điệp lập tức va chạm nội lực cương khí của Tần Phong vang lên ầm ầm, nhưng lại không có cách nào phá vỡ vụn nội lực cương khí của Tần Phong.
Dù sao nội lực cương khí của Tần Phong cũng liên quan trực tiếp với nội lực, vô cùng cứng rắn.
Trong chớp mắt, Tần Phong đã tiếp cận những con Phấn điệp này.
Đao mang vung lên từ trên xuống dưới, trong nháy mắt chém vào một con Phấn điệp.
Đao mang ẩn chứa lực lượng một đầm lập tức chém con Phấn điệp này thành hai nửa.
Điều này rất dễ dàng với Tần Phong, nhưng những người khác lại không thể làm được.
Dù sao, lực lượng một đầm chỉ tương đương với một phần mười nội lực của năng lực giả cấp C9, ở đây đẳng cấp khác biệt, những nội lực này lại rất trân quý với bọn họ.
Nhưng đối với Tần Phong lại là tùy ý tiêu xài.
“Phốc phốc phốc!”
Tần Phong lại chém giết ba con Phấn điệp, những người khác nhìn dáng vẻ thành thạo của Tần Phong đều ngạc nhiên, từ lúc nào Phấn điệp lại biến thành tờ giấy rồi?
Lúc này, một Cổ võ giả khác lập tức tiến lên, nhưng phong nhận cuồng bạo bay qua, có mấy lần đánh nát nội lực cương khí của đối phương.
“Phốc!”
Một đạo phong nhận đánh vào trên người Cổ võ giả.
Không chỉ như thế, phong nhận này trực tiếp đâm xuyên qua quần áo tác chiến của đối phương, tính cả nội giáp phù văn bên trong đều bị rạch ra một lỗ hổng, máu chảy ra.
Trong nháy mắt, độc tố cường đại lan tràn trong người Cổ võ giả này.
Cổ võ giả này lập tức miệng sùi bọt mép, ngã trên mặt đất.
Độc tố của Phấn điệp không phải nói đùa.
“Đều cẩn thận!”
Khổng Bác lập tức quát to: “Đừng liều lĩnh!”
Nói vậy, trên tay hắn ta lập tức dùng nội lực quán chú vào tiểu đao, bàn tay liên tục lóe lên.
“Vèo vèo vèo vèo vèo!”
Mấy chục thanh tiểu đao bộc phát ra, những con Phấn điệp kia lập tức bị đánh xuyên qua, thoáng cái đã chết mười con.
Lần này, tất nhiên mọi người vô cùng phấn chấn.
Có năng lực giả cấp B ở đây, tất nhiên không cần lo lắng.
Tất nhiên các năng lực giả cũng bình tĩnh lại, tuy Phấn điệp rất đáng sợ nhưng những năng lực giả này cũng không yếu, mấy người liên hợp lại nhanh chóng giết chết một con.
Liên thủ như thế, tất cả Phấn điệp vây công bọn họ đều bị tiêu diệt.
Chỉ có một người xui xẻo trúng động, nhưng được đan dược cứu chữa cũng nhanh chóng tốt hơn!
Nhưng sau một trận chiến này, tất nhiên có người chú ý đến Tần Phong.
Dù sao một mình Tần Phong đã giết hơn ba mươi con Phấn điệp, thực lực này khiến người ta lau mắt mà nhìn.
Ngay cả Tưởng Ba gặp mặt trước đó, trong mắt cũng xuất hiện vẻ khác thường.
‘Chẳng trách Từ Kình tướng quân muốn lôi kéo Tần Phong này, đúng là rất lợi hại!’
Nhưng cùng lúc nghĩ như thế, trong lòng Tưởng Ba vừa tức giận vừa ghen ghét, Tần Phong này có thực lực mạnh tất nhiên nhận được sự chú ý của Từ Kình, mình đi theo làm tùy tùng cũng không lấy được tiếng tốt gì, thật sự khiến Tưởng Ba vô cùng không cam tâm.
Tình huống hiện tại tất nhiên không cho phép Tưởng Ba phân tâm, sau khi thu thập đồ giao cho Khổng Bác, đám người tiếp tục đi về phía trước.
Bạch Ly nhíu mày, hiển nhiên còn nghĩ đến tài liệu làm váy của nàng.
“Đừng để ý, chờ đến khi rời đi lại đòi tài liệu từ hắn, cùng lắm trở về Trung Ương thành Độ Tang chắc chắn sẽ mua được. Trước kia tiểu đội lính đánh thuê của chúng ta săn giết dị thú, không phải cũng góp nhặt rồi phân chia sau sao?”
Lúc này sắc mặt Bạch Ly mới tốt hơn chút, nói: “Cái gì thế, cứ như dỗ tiểu hài tử, đương nhiên ta cũng biết!”
“Ngươi đúng là một tiểu hài tử!”
“Hừ, ta đã trưởng thành!” Bạch Ly nói thầm.
Lúc hai người nói chuyện, Viên Hiểu Quang đi phía trước lại tìm được một miếng vải rách, nhưng xung quanh lại xuất hiện Phấn điệp.
Một trận chém giết chậm trễ hơn mười phút, lúc tìm được miếng vải quần áo tác chiến thứ ba, tất cả mọi người đều cau mày.
Mọi người hai mặt nhìn nhau đều hơi muốn nói lại thôi.
Thấy những người này không muốn nói, Tần Phong cũng không muốn chậm trễ nữa, vì hắn biết vẫn có người âm thầm nhìn chằm chằm bọn họ, cứ tìm kiếm không ngừng như thế, ngoại trừ có thể giết càng nhiều Phấn điệp, lãng phí sức lực thì không có bất kỳ tác dụng gì.
“Khổng đại nhân, xem ra việc này không đơn giản như vậy, dù nữ nhi của ngươi đi nhầm vào phạm vi khu 13, vậy đã bị sinh vật gì xé rách quần áo tác chiến? Rất hiển nhiên, Phấn điệp không có năng lực như vậy, cho dù có cũng không có khả năng chỉ còn lại mảnh quần áo tác chiến, lại không có một giọt máu!”
Tần Phong mở miệng, tất nhiên Viên Hiểu Quang cũng mở miệng nói: “Khổng đại nhân, hắn nói rất đúng, đúng là ta không phát hiện bất kỳ vết máu nào, e rằng có người bố trí cạm bẫy!”
Khổng Bác nhíu mày thật chặt.
Hắn ta cắn răng nói: “Trước đó ta chỉ nhận được tin tức của Khổng Đình, nàng nói nàng bị vây trong khu 13, nhưng cụ thể là nơi nào thì ta không biết, hơn nữa dù những miếng vải rách này không phải trùng thú cắt xuống, cũng có thể là ký hiệu do Khổng Đình để lại trong lúc chạy trốn!”
“Chắc khu 13 không có chỗ nào che đậy tín hiệu, Khổng đại nhân còn có thể tìm được vị trí của nữ nhi ngươi không?” Tần Phong nói.
Sắc mặt Khổng Bác càng khó coi hơn, vì sau lần đó đã không gọi được vào bộ đàm của nữ nhi.