Chương 840: 2 thanh
“Thì ra là thế, thật ra ta không rõ tại sao nhân loại phải tranh đấu đến ngươi chết ta sống, các ngươi cũng không cần đi tranh địa bàn!” Bạch Ly nói.
Dị thú đều thích tranh địa bàn, nhưng nhân loại là quần cư, dường như không cần thiết phải tranh một lãnh địa mới đúng.
Tần Phong lại không phản bác được, nhưng hắn nhất định phải dẫn dắt khái niệm cho Bạch Ly, có một vài việc hắn cũng sẽ nói cho rõ ràng.
“Có lẽ vẫn là lợi ích thúc đẩy đi, Khổng Bác thật sự rất ít tranh đấu với người khác nên có được tài phú hiện tại, nhưng nếu tranh đấu với người khác cũng có thể có được vô số tài phú, tất nhiên sẽ làm như thế!”
Tần Phong than thở, “Cũng như tập đoàn Phong Lê hiện tại, ta không hề làm gì cũng có thể bán đi vô số súng ống, những súng ống này biến thành tiền tài có thể giúp ta mua được đồ tiến hành tu luyện, những điều này cũng không cần ta mạo hiểm quá nhiều đã có thể đạt được, tất nhiên những người khác cũng muốn như thế, ví dụ như tổng giám đốc tập đoàn Hồng Nhật kia cũng muốn giết ta!”
Bạch Ly gật đầu như hơi hiểu rõ.
“Đúng vậy, ngươi còn phải mua thức ăn cho ta! Hiện tại tiền của chúng ta đã có rất rất nhiều! Ta cũng có thể tự kiếm lời!”
Tần Phong nở nụ cười, “Cho nên chúng ta rất cường đại!”
Tần Phong than thở như vậy, không biết lúc này Khổng Bác đã móc rỗng vốn liếng vì đề nghị của hắn.
Khổng Bác thật sự có tiền nhưng cũng không phải đặc biệt nhiều, một năng lực giả cấp B tích lũy mấy vạn ức là bình thường, nhưng cũng là mấy chục năm tích lũy.
Lúc trước Quảng Uy bồi thường cho Tần Phong 50000 ức, tất cả tài sản dưới trướng đều bị móc rỗng.
Lúc này Khổng Bác mua sắm đồ vật, giá trị cũng cực kỳ khủng bố, tài liệu thú hoàng cấp B!
Độ Tang trung ương thành là tiền tuyến nguy hiểm nhất, tất nhiên tài nguyên lưu động rất nhiều, thậm chí có năng lực giả cấp A tự mình ra tay, săn giết trùng mẫu hoàng thú hoàng cấp B.
Đó là một cự thú vô cùng kinh khủng, xác ngoài vô cùng cứng rắn.
Sau cùng tài liệu này bị đưa ra bán nhưng giá trị quá lớn, thể tích quá lớn, đến bây giờ còn được gửi bán ở cửa hàng của tập đoàn Vạn Tông.
Khổng Bác một hơi mua tài liệu xác ngoài tốt nhất và tinh hạch năng lượng, trực tiếp tốn 60000 ức.
Đương nhiên, nếu ngày mai chế tác còn phải thanh toán 12000 ức cho Tần Phong, Khổng Bác lập tức biến thành người nghèo rớt mùng tơi!
Khổng Bác chuẩn bị tốt tất cả, chỉ đợi Tần Phong đến đây.
Tất nhiên Khổng Đình cũng biết điều này, thật ra quan hệ của nàng và phụ thân không tốt lắm, năm nay Khổng Đình đã 23 tuổi, đến cấp D1 hoàn toàn là vì tài nguyên tốt nhưng lại khác các thiên kiêu kia rất nhiều, chỉ là một người thực lực cấp D bình thường.
Loại người gì mới được tính là thiên kiêu?
Dưới 20 tuổi, không những phải đến cấp D còn phải là vương giả hoặc là vương giả trở lên trong cấp D, vậy mới được tính.
Tất nhiên Khổng Đình không được tính.
Nhưng vì bảo vệ Khổng Đình an toàn, lần nào Khổng Bác cũng dẫn theo Khổng Đình, có thể nói là đãi ngộ của một tiểu công chúa, nhưng nơi hắn ta đến thường xuyên là những nơi rất nguy hiểm.
“Cha, ngươi dùng nhiều tiền như vậy mua những thứ này làm gì? Vì những phi đao đó? Ai biết có tác dụng hay không, cũng tốn quá nhiều tiền!”
Khổng Đình biết phụ thân của mình có tiền, có tài nguyên để bồi dưỡng nàng, nhưng rút vốn liếng ra làm vũ khí thì Khổng Đình vẫn không thể hiểu được.
“Nói ngươi cũng không hiểu, nếu thành công thì thực lực của ta ít nhất tăng lên gấp bội!” Khổng Bác kích động nói.
Tất nhiên Khổng Đình không thể hiểu được, chỉ biết túi tiền của lão ba lại xẹp xuống.
Tuy là thế, chút lợi ích lọt qua kẽ tay Khổng Bác cũng đủ để Khổng Đình tiêu xài.
“Gấp bội có tác dụng gì? Còn không phải đi giết dị thú? Đủ là được!” Khổng Đình không cam lòng nói: “Có số tiền này còn không bằng xây dựng tập đoàn!”
Người quen biết của Khổng Đình lại cùng một cấp bậc với nàng tất nhiên đều là những nữ nhi của năng lực giả siêu cấp, những người đó sẽ không đến chỗ nguy hiểm như vậy, đều ở nhà làm công chúa, quản lý công ty, thậm chí đảm nhiệm chức tổng giám đốc, chỉ có phụ thân của mình còn muốn ra tiền tuyến chém giết.
“Xây dựng tập đoàn, ngươi nói thì dễ!” Khổng Đình trách mắng.
Tất nhiên Khổng Đình không cam tâm với lời của Khổng Bác, lại phản bác: “Không phải Tần Phong kia cũng sáng lập tập đoàn của mình sao, hắn chỉ là cấp C đã làm được?”
“Đó là bản lĩnh của người ta!”
“Hừ, có bản lĩnh? Vậy được, cha, ta muốn để hắn làm bảo tiêu của ta, ngươi thuê hắn đi!”
Cuối cùng Khổng Đình đã nói ra suy nghĩ của mình, tuy trước đó là Bạch Ly cứu nàng nhưng cùng giới bài xích, khác giới thu hút, Khổng Đình không thích Bạch Ly, thậm chí trong lòng còn có chút ghen ghét, nhưng lại khá thích Tần Phong.
Nhưng Khổng Bác nghe được câu nói này, khỏi phải nói chói tai đến mức nào!
“Ngươi nghĩ gì thế? Hiện tại Tần Phong là ân nhân cứu mạng của ngươi, ngươi bắt người ta làm bảo tiêu? Còn thuê? Ngươi muốn ta dùng bao nhiêu tiền thuê hắn? Bây giờ ta còn có số tiền này sao?”
“Vậy ngươi đừng mua những vũ khí kia nữa, chẳng lẽ nữ nhi không quan trọng bằng vũ khí?”
“Đây là cái gì hả? Mấy người hộ vệ trước đó của ngươi đâu? Ta thuê những ngươi kia lại bị ngươi vứt bỏ, ngươi còn bị tổ chức hắc ám của Tân Lạp ma tổ bắt đi, nếu không phải lần này trùng hợp có Tần Phong, ngươi có biết ngươi sẽ rơi vào tình trạng gì không? Ta dẫn theo hơn một trăm người đi cứu ngươi, ngươi cho rằng những chiến công phải trả đó không phải là tiền bạc sao? Một lần ngươi gặp rắc rối, rốt cuộc đã mang lên loại tổn thất gì cho ta, chính ngươi còn không tự tính toán sao?”