Chương 852: Chó cắn chó (2)
Ăn miếng trả miếng, hơn nữa tốc độ nhanh như vậy, hoàn toàn không cho người ta thời gian phản ứng.
“Vèo vèo vèo!”
Từng quả cầu lửa to lớn bắn ra, rơi vào trước người Dị năng giả này.
“Hỏa diễm bôn tập!” Dị năng giả này căn bản không tránh được nhưng vẫn điên cuồng chạy trốn, đúng lúc này một vách tường cực lớn xuất hiện, ngăn cản trên quả cầu lửa.
Đây là một dị năng của Dị năng giả hệ thổ.
“Thùng thùng!”
Hai quả cầu lửa đã sớm phá tan vách tường kia, nếu không phải chạy, e rằng Dị năng giả vừa rồi cũng sẽ chết ngay tại chỗ!
Dù không chết, nội lực cổ võ và dị năng của Tần Phong bộc phát lập tức vây kín các năng lực giả còn lại, sợ đến nhanh chóng lùi lại, không còn dám xông về phía trước.
Chỉ là bọn họ lùi lại, Tần Phong vẫn không buông tha cho bọn họ.
“Hấp Tinh quyết!”
Một Cổ võ giả gần sát với Tần Phong bị Tần Phong cuốn lấy, trận chiến mấy ngày trước như diễn ra lần nữa.
Dù liều mạng giãy giụa như thế nào, những người này cũng không có cách nào tránh được Tần Phong.
“Còn cho ta được toàn thây? Để ta đội nón xanh lên đầu?” Tần Phong cười lạnh, “Dựa vào các ngươi cũng xứng?”
“A!!! Ta liều mạng với ngươi!”
Cổ võ giả này đột nhiên bộc phát nội lực, toàn bộ ẩn chứa trong vũ khí trên tay đâm về phía Tần Phong.
“Đông đông đông đông đông!”
Điên cuồng múa may, vũ khí và nội lực cương khí của Tần Phong ầm ầm rung động, Tần Phong lại đưa tay chỉ một cái, vũ khí của người này liền rơi xuống.
Hoàn toàn là sự tồn tại không cùng một cấp bậc.
“Phốc!” Trên đỉnh đầu Cổ võ giả này lập tức bị xuyên thủng một cái ấn ký lớn khoảng ngón cái.
Bước chân của những người vây công Tần Phong trước đó càng nhanh hơn!
Địch Nhượng vốn không rõ ràng cho lắm cũng không dám cứng đối cứng với Tần Phong nữa.
Đây đâu phải là Thương giới giả gì chứ, nội lực và dị năng cũng mạnh đến mức khiến người ta rung động.
Trong lòng Địch Nhượng đã sớm hối hận vô số lần, sớm biết như vậy hắn ta tuyệt đối không đánh chủ ý với Tần Phong.
Ngay lúc những người này điên cuồng chạy trốn, một chiếc chiến xa Huyền phù chạy đến từ đằng xa, tốc độ cực nhanh xuất hiện giữa Tần Phong và Địch Nhượng, ngăn cản bước chân của Tần Phong.
Chiếc chiến xa Huyền phù này nhìn rất quen mắt, vì lúc trước còn bám theo đám người Tần Phong!
Sau đó, Khổng Đình dẫn theo hai bảo tiêu nhảy xuống từ trên chiến xa.
“Tần Phong, không sao chứ? Ta dẫn người tới cứu ngươi!”
Khổng Đình đại nghĩa lẫm liệt nói.
Nhưng nàng không hề chú ý đến, tình huống hiện tại Tần Phong còn cần nàng cứu sao?
Khổng Đình vừa nói xong lời này, Tần Phong đã bộc phát Hấp Tinh quyết, điên cuồng hút nội lực của một Cổ võ giả.
“A a a!”
Cổ võ giả này hét thảm một tiếng, cả người run rẩy như bị một loại tật bệnh kinh khủng gì, trợn trắng mắt, miệng sùi bọt mép khiến người ta rùng mình, thân thể đối phương lại nhanh chóng gầy khô!
“Ầm!”
Hút khô nội lực của đối phương, Tần Phong lập tức ném người kia xuống.
Xác chết này lại vừa hay rơi xuống dưới chân Khổng Đình.
“A!” Khổng Đình la hoảng lên, trong chốc lát hơi ngây dại!
Nhưng chẳng mấy chốc Khổng Đình cũng chú ý đến Địch Nhượng ở giữa đám người.
Địch Nhượng chính là kẻ cầm đầu bắt cóc nàng lần trước, sao Khổng Đình có thể không nhớ hắn ta.
Bây giờ kẻ thù gặp mặt đỏ cả mắt, Khổng Đình không chút suy nghĩ trực tiếp mắng: “Chính là tên khốn kiếp này bắt cóc ta lần trước, giết hắn cho ta!”
Hai tên cấp C không có hành động nhưng trong mắt xuất hiện vẻ nghi ngờ, rất hiển nhiên những người trước mắt lại trùng hợp vây công Tần Phong? Không phải đúng lúc là sát thủ do đại tiểu thư nhà mình tìm đến chứ!
Bọn họ không biết Địch Nhượng đã biết thân phận của Khổng Đình, tròng mắt xoay động, lập tức hô lớn: “Khổng Đình, con kỹ nữ nhà ngươi lại bán đứng chúng ta, lệnh truy sát là do ngươi hạ!”
Con ngươi Tần Phong đột nhiên xiết chặt lại, dừng ở trên người Khổng Đình.
Trong nháy mắt, chuyện đã xảy ra xuất hiện rõ ràng trong đầu Tần Phong.
Chẳng trách Khổng Đình lại chạy ra giữa đường, thì ra đối phương lại đuổi giết bọn họ.
Hay cho một tiểu nhân vong ân phụ nghĩa!
Lúc này Khổng Đình giật mình một cái, trong lòng căng thẳng, nàng muốn trở thành ân nhân cứu mạng của Tần Phong, muốn lấy được thiện cảm của Tần Phong, tất nhiên không thể để Tần Phong biết rõ chân tướng, cho nên vội vàng giải thích: “Tần Phong, bọn họ ăn nói lung tung, sao ta có thể làm chuyện như vậy, nhanh giết bọn họ, đừng để bọn họ bịa chuyện nữa!”
Tần Phong căn bản không có chút dao động gì với lời nói của Khổng Đình, thật ra Khổng Đình không nói ra, Tần Phong cũng không có ý định tha cho những người này.
Tân Lạp ma tổ là sự tồn tại như một con rệp ở trong Độ Tang bồn địa.
Bọn họ không phải người trong liên minh Hoa Hạ, mà là người trong liên minh Độ Tang cùng thống trị chính quyền.
Cho nên những người này luôn vòng vèo ở Độ Tang bồn địa, săn giết thành viên của liên minh Hoa Hạ, coi những người này là dê béo, bọn họ là bầy sói.
Quan trọng nhất là, liên minh Độ Tang văn bản không quản, thậm chí còn cổ vũ hành động của những người này, bởi vì những người này sẽ bán những món đồ vô dụng cho thành viên liên minh Độ Tang luôn cố gắng giãy giụa ở tầng dưới chót của nơi cằn cỗi này.
Những thứ này còn tinh xảo hơn những đồ mà bọn họ chế tác.