Chương 864: Đan điền tự bạo
Một người đường đường là năng lực giả cấp A lại thất bại!
Lúc này, uất ức, lửa giận, tuyệt vọng nhao nhao hiện ra.
Dù sao cũng phải chết, vậy cùng chết là được!
Chỉ là Tân Lạp vẫn không có cách nào tiếp cận Bạch Ly, cho nên thay đổi đầu thương, khinh công lao như bay chạy về phía Tần Phong.
Nội lực cương khí của Tần Phong gia tăng cũng lao về phía Tân Lạp, Thanh Vương đao cũng bộc phát ra một đạo đao mang kinh khủng.
Chỉ có điều Tân Lạp tránh cũng không tránh, mà chống đỡ đao mang của Tần Phong, lúc cách Tần Phong mười mét một tiếng nổ vang to lớn truyền ra từ thân thể của hắn ta.
“Ầm ầm!”
Dường như có thứ kinh khủng gì đó nổ tung!
Đó là đan điền của Tân Lạp!
“Không tốt, đan điền tự bạo!”
Trong đầu Tần Phong lập tức xuất hiện suy nghĩ này, lúc này ý thức lực trên người hắn đã tăng đến một độ cao mới, dường như thời gian xung quanh cũng trở nên chậm chạp, trong tầm mắt của Tần Phong, Tân Lạp xông tới bụng dưới cũng bắt đầu nổ tung, phần ruột trắng bóng trộn lẫn đỏ tươi như máu.
Sau đó luồng lực lượng kinh khủng này đã xoắn nát tất cả, bao gồm cả thân thể Tân Lạp, mỗi một phần xương cốt, mỗi một giọt máu của hắn ta.
Tất cả đều bị thả chậm lại, hắn như thấy được một năng lượng thể hình bầu dục, sau đó năng lượng thể này bành trướng vô hạn.
Càng lúc càng lớn, càng ngày càng mạnh!
Năng lượng thể này mang theo huyết vụ của Tân Lạp xông về phía Tần Phong, đánh vào nội lực cương khí của Tần Phong.
Chỉ trong nháy mắt, nội lực cương khí của Tần Phong đã không gánh chịu được mà sụp đổ!
“Đứng vững cho ta!”
Tần Phong rống giận, đồng thời điều động nội lực trong đan điền.
99 cái nội lực hồ nước nhanh chóng bị rút ra, xông vào nội lực cương khí của Tần Phong khiến nội lực cương khí trở nên dày đặc hơn.
Mặc dù như thế, thân thể Tần Phong lại không tự chủ được lùi lại.
Lúc này, Dung nham trụ, Hỏa long, Hỏa điểu lơ lửng trên không trung đều bị luồng lực lượng này quét ngang, nghiền ép như bẻ gãy nghiền nát!
Bạch Ly lập tức bị đụng bay ra ngoài, Tần Phong cũng bị đánh cho càng ngày càng xa.
“A a a!”
Tần Phong phát cuồng, hồ nước trong đan điền nhanh chóng sụt giảm, uy lực tự bạo phải cường đại gấp mười lần thực lực vốn có của Tân Lạp!
Loại lực lượng bộc phát một lần duy nhất này, cái giá to lớn, uy lực cũng to lớn.
“Đông!”
Sau lưng Tần Phong lại đụng vào một mảnh kết giới, chấn động đến mức lục phủ ngũ tạng của Tần Phong cũng rung động.
“Hừ!”
Khóe miệng Tần Phong tràn ra máu tươi, hắn đã va chạm phải không gian giam cầm của Bạch Ly.
Năng lượng này lại đẩy Tần Phong ra xa vài trăm thước trong nháy mắt.
“Răng rắc!”
Không gian phong tỏa xuất hiện vết rách, sau đó ầm vang sụp đổ, luồng lực lượng tàn phá bừa bãi này tiếp tục lan tràn ra xung quanh.
Vô số đại thụ bị quét ngang, trùng tổ bị kinh động, Độ Tang bồn địa vốn yên tĩnh lại xảy ra hỗn loạn lớn.
Tần Phong lại bị đụng bay mấy chục mét, nội lực kinh khủng tồn trữ cũng bị tiêu hao sạch sẽ.
“Oa!”
Tần Phong phun ra một ngụm máu tươi, lúc này chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn không thôi.
Cũng may thân thể Tần Phong cường hãn, nếu không lần này không chỉ là nôn ra máu!
Luồng lực lượng kinh khủng này cũng đã trôi qua.
“Bạch Ly, Bạch Ly!”
Tần Phong đứng lên lập tức tìm bóng dáng Bạch Ly, ý thức lực lan tràn ra ngoài, nhanh chóng thấy Bạch Ly gian nan bò dậy ở ngoài rừng rậm.
“Sao nào? Không sao chứ?” Tần Phong nhìn Bạch Ly từ trên xuống dưới, quần áo Bạch Ly bị hư hại nhưng da thịt trên người có vẻ không có thương thế nghiêm trọng, nhưng Bạch Ly đang dùng Thuật biến hình để biến hóa, Tần Phong không dám hứa chắc Bạch Ly thật sự không có thương tổn.
“Ta không sao, ngươi có sao không? Thật xin lỗi, ta không bảo vệ ngươi tốt!” Bạch Ly cũng vội vàng nói, trong mắt toàn là vẻ áy náy.
Tần Phong thấy Bạch Ly không có tổn thất gì, chỉ là trên người hơi nhếch nhác, trong lòng cũng thả lỏng hơn nhiều, xoa đầu Bạch Ly.
“Đừng nghĩ như vậy, sao ta lại cần ngươi bảo vệ?”
Bạch Ly mím môi, hơi uất ức lại có chút tự trách.
“Trước đó đã nói, Tân Lạp kia là kẻ địch của ta, đồ không coi trọng chữ tín, lại chạy đến đánh ngươi!”
Tần Phong không nhịn được bật cười.
“Được, ngươi là hài tử tốt nghe lời, đối phương là người xấu sẽ không nói đạo lý với chúng ta!” Trong tranh đấu sinh tử lại có đạo lý gì để nói?
Lúc này, Bạch Ly thật sự giống một hài tử!
Tần Phong vuốt tóc của đối phương, ôm vào trong ngực cẩn thận an ủi một chút, lúc này tinh thần của Bạch Ly mới tốt hơn chút.
Lúc này, trong rừng rậm lại càng rối loạn nhiều hơn, Tần Phong nhìn quanh một chút, cười khổ phát hiện nếu lại có người đến nơi này, e rằng tuyệt đối không tin trước đó nơi này từng thành lập một sơn trại đi!
Chỉ thấy ở chỗ cách Bạch Ly mấy trăm mét, vị trí mà Tân Lạp đã tự bạo đan điền trước đó lại xuất hiện một cái hố to hình bầu dục kinh khủng, phù văn hệ hỏa của Tần Phong đã sớm bị lường năng lượng kia ma diệt.
Thậm chí dưới đáy hố to đã xuất hiện một số dòng nước, hiển nhiên đã đụng vào mạch nước ngầm, chỉ sợ không đến mấy hôm nơi này sẽ biến thành một hồ nước.
Nhưng đối với Tần Phong, đây lại là chuyện tốt!
Chỉ sợ không có ai biết mình đã tiêu diệt Tân Lạp ma tổ, cũng không ai biết Tần Phong lại có hành động vĩ đại lấy vẻ ngoài một năng lực giả cấp C để giết chết một cấp A.