Chương 870: Mưu đồ bí mật của Tần Phong
Không chịu trách nhiệm với đám dị thú, tiền đều là bọn họ kiếm lời, chẳng trách thực lực của Bắc Hải châu lại là hạng chót.
Nhưng đương nhiên Tần Phong sẽ không nói xấu Cao Vũ Khang, người chết là lớn nhất, huống chi Cao Vũ Khang truyền lại vị trí cho mình, Tần Phong cũng nhớ sự tin tưởng và gửi gắm của đối phương.
Cao Vũ Khang không thể thay đổi, Tần Phong có thể!
Mọi người nghe Tần Phong phân tích, vẻ mặt lúng túng, có vài người tức giận bất bình.
“Châu trưởng, không phải chúng ta không muốn thu thuế nhưng những chức nghiệp kiếm tiền đều do đệ tử ngoại môn của thế gia cổ võ nắm giữ, người ta có thực lực mạnh, ngoại môn cũng bằng với đội tuần tra của chúng ta, hoàn toàn không có cách nào!”
“Đúng vậy, châu trưởng, không thể trách chúng ta, ai bảo trước kia không có ai làm chỗ dựa cho chúng ta!”
“Những thế gia cổ võ kia cũng có cường giả cấp C!”
Ánh mắt Tần Phong đảo qua mọi người, dần dần những người này cũng không nói chuyện nữa.
“Nói xong rồi hả? Dù trước kia thế nào nhưng từ hôm nay trở đi người của thế gia cổ võ nhất định phải nộp thuế cho ta, ta sẽ gửi tin tức ra ngoài, thiếu một phân tiền ta sẽ đến nhà nói chuyện với bọn họ!”
Tần Phong còn cố ý nhấn mạnh hai chữ “nói chuyện” này.
Về phần sẽ xảy ra chuyện “nói chuyện” văn mình thật sao? Ai cũng không biết.
Nhưng những cao tầng này có dự cảm, e rằng lần này Tần Phong sẽ ra tay ác độc!
Lúc trước Tần Phong là quan mới lên cũng không thả ra ba cây đuốc, bây giờ lại đã bốc cháy.
Tần Phong tiếp tục nói: “Ta cho bọn họ thời gian một năm để bọn họ làm quen với tình huống hiện tại, hy vọng bọn họ biết rốt cuộc hiện tại Bắc Hải châu là do ai làm chủ!”
Câu nói này đã có sự uy hiếp mơ hồ.
Người có mặt lại không phải mục tiêu uy hiếp của Tần Phong, người lại nghe được những lời này của Tần Phong lại trở nên phấn chấn.
Chuyện này cũng là một chuyện tốt với bọn họ.
“Châu trưởng, chúng ta đã hiểu!”
“Châu trưởng, ngươi nói đúng, ta chắc chắn sẽ làm theo lời ngươi!”
“Sớm nên như vậy!”
Tần Phong xua tay để mọi người yên tĩnh lại, mở miệng nói: “Uy hiếp lớn nhất với Bắc Hải châu đã bị diệt trừ, trong thời gian một năm thực lực năng lực giả nhanh chóng tăng lên, nhân số tăng lên, nhất định phải dùng cách thích hợp đề phòng nhân viên bị dụ đi nơi khác!”
Trước đó, sa mạc Bắc Hải của Bắc Hải châu, Sa Động trấn thật sự là nơi ăn tươi nuốt sống, vô số năng lực giả tre già măng mọc, chù là Duyên Dương châu càng lạc hậu hơn, cũng sẽ điều động năng lực giả cấp E đến đây.
Bây giờ, không có cối xay thịt này, tất nhiên sẽ có nhiều năng lực giả ở lại.
Nhưng năng lực giả cần tài nguyên trưởng thành, rất cần tiền, tinh hạch dị thú, phù văn thuật, bí tịch cổ võ, nếu bốn thành Bắc Hải không có cách nào thỏa mãn, những người này chỉ có thể đến nơi càng lợi hại hơn.
Nhân viên bị dụ đi sẽ khiến thực lực Bắc Hải châu giảm xuống, đây không phải điều mà người cầm quyền muốn thấy.
Lúc này, cuối cùng người có mặt đã hiểu đây mới là việc mà Tần Phong muốn tuyên bố!
“Lão đại, ngươi muốn xây dựng Bắc Hải châu thật tốt sao? Tăng cường thực lực nơi này?” Mạnh Lâm cẩn thận mở miệng, không xác định được suy nghĩ thật sự của Tần Phong.
Thật ra nói trắng ra chuyện này cũng không có gì.
Thực lực của Tần Phong cường hãn, hắn đảm nhiệm chức châu trưởng Bắc Hải châu cũng là ăn vào vô vị, bỏ đi thì tiếc.
Lúc này, Tần Phong có ba lựa chọn, thứ nhất vứt bỏ Bắc Hải châu, sa thải chức vụ châu trưởng, đảm nhiệm chức tướng quân chi viện còn kiếm lời hơn thế này.
Thứ hai điều đi làm châu trưởng của nơi khác, trực tiếp kiếm lời, không đắc tội với người khác, dù sao loại chức vụ này cũng là một củ cải một cái hố.
Thứ ba cũng là tăng cường thực lực tổng hợp của Bắc Hải châu, nhưng làm vậy càng tốn nhiều tiền tài hơn, cũng cần thời gian mới có thể hồi vốn nhưng thật sự tạo dựng lên sẽ có ích lợi vô cùng.
Trong Bắc Vực, ngoại trừ Bắc Hoa thị còn có Hàn Xuyên châu do năng lực giả cấp A Hàn Mưu thành lập, ở nơi đó nhân tài đông đúc vô cùng phồn hoa, so với Bắc Hoa thị không ra làm sao, người đi ra đều ưỡn ngực ngẩng đầu, vô cùng tự tin.
Ngược lại người Bắc Hải châu gặp mặt đã yếu hơn ba phần, tình huống này khiến Tần Phong làm châu trưởng cũng cảm thấy mất mặt.
Cho nên Tần Phong không chút do dự lựa chọn cái thứ ba.
Tần Phong trả lời Mạnh Lâm.
“Ta thật sự có dự định như vậy, cho nên mới trưng cầu ý kiến của các ngươi!”
Mọi người nghe đến đó lập tức mồm năm miệng mười bàn tán, có vài người rất có tính xây dựng, có vài người thì cẩn thận mưu lợi cho mình, Tần Phong khịt mũi coi thường.
“Được, ta cảm thấy còn có một đề nghị không tệ, ta dự định thành lập một thành thị mới ở phía sau bốn thành Bắc Hải, đồng thời tập trung nhân khẩu rảnh rỗi ở xung quanh, vị trí ở đây là được!”
Tần Phong mở màn hình giả lập, chỉ một vị trí trên bản đồ!
Nhưng những người khác không thấy được sự chờ mong trong ánh mắt của Tần Phong.
Tần Phong biết không đến nửa tháng nữa nơi này sẽ xuất hiện một cơ duyên lớn.
Hiện tại, Tần Phong muốn vào trước làm chủ, chiếm lấy nơi này.
Phải biết rằng, trước khi sống lại, tháng 2 năm 219 thờ đại vết nứt, Tần Phong mới chỉ là năng lực giả cấp F8 lại không có cơ hội tham gia tranh đoạt nơi này.