Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 893

Chương 893: Cường giả thần bí

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Tần Tiểu Từ

Chương 893: Cường giả thần bí

Chỉ là Tần Phong không cho bọn họ thời gian suy nghĩ, pháo tay đã được bổ sung xong lập tức ngưng kết, bắn ra.

“Vèo!”

Một viên đạn pháo gào thét bay ra ngoài cự ly ngàn mét, mang theo một vệt trắng oanh tạc vào rễ cây của hỏa thụ này.

Hỏa thụ lập tức run rẩy, trên mấy cái rễ cây xuất hiện sương trắng sau đó lại dần biến mất, nhưng loại tình huống nước lửa tương khắc này khiến ý thức của hỏa thụ khóa chặt Tần Phong.

“Rầm rầm!” Hỏa thụ run rẩy, sau đó xông về phía của Tần Phong.

Rễ cây di chuyển, tình cảnh đông đúc này dù là đám người Phù Văn Giác cũng cảm thấy lạnh cả người.

Tần Phong quay đầu lại là một viên đạn pháo hàn băng, không cách nào tổn thương hỏa thụ lại có khả năng hấp dẫn sự chú ý của đối phương.

Mọi người trơ mắt nhìn, Tần Phong dẫn theo hỏa thụ càng chạy càng xa.

Máy không người lái đã không đuổi kịp tốc độ này!

Trong tòa nhà văn phòng, tất cả năng lực giả đều im lặng.

“Chúng ta có một thành chủ tốt, châu trưởng tốt!” Một năng lực giả cấp E mở miệng nói, hắn ta là người phụ trách căn cứ nhỏ gần đây được sát nhập vào trong Hỏa Nham thành, lúc này thấy cảnh tượng như vậy không khỏi đỏ ngầu cả mắt.

Nhưng điều này khiến bầu không khí bi thương nhanh chóng biến mất không thấy gì nữa, nhóm thuộc hạ đi theo Tần Phong tỏ ra rất nhẹ nhàng.

“Nói cái gì đó? Cứ như Tần Phong sắp xảy ra chuyện vậy!” Chu Hạo nói.

“Người trẻ tuổi, thời gian ngươi đi theo tổng giám đốc còn ít, nguy cơ này có tính là gì?” Kim Phi gật đầu, lúc trước hắn ta đi theo Tần Phong giết ra từ Vong Đô, được chứng kiến sự to gan lớn mật của Tần Phong, được chứng kiến sự cường đại của Tần Phong.

Sau đó, ở trong Long Đô, một mình Tần Phong diệt phong thái của vô số thiên kiêu do Long Đô bồi dưỡng, một Tần Phong như vậy khiến trong lòng Kim Phi chỉ có sự kính trọng vô hạn.

Hắn ta không tin tưởng Tần Phong sẽ có chuyện gì.

“Yên tâm đi, châu trưởng an toàn!”

“Đúng vậy! Ai xảy ra chuyện, châu trưởng cũng sẽ không xảy ra chuyện!”

“Hiện tại châu trưởng cũng không kêu gọi cấp A, chắc chắn có nắm chắc.”

Có cao tầng an ủi, lúc này mọi người mới thoải mái hơn, sau đó còn có phi thuyền đi theo Tần Phong truyền về hình ảnh chiến đấu.

Hỏa thụ vô cùng kinh khủng khiến bầu không khí vốn nhẹ nhõm lại trở nên nghiêm túc, tuy sự tin tưởng của bọn họ với Tần Phong tăng lên rất nhiều, nhưng sau khi thấy hỏa thụ lại không có cách nào xua tan sự e ngại từ sâu trong lòng.

Thật đáng sợ.

Lúc này, Tần Phong không ngừng phi nước đại, Hỏa thụ sau lưng hắn bẻ gãy nghiền nát, quét ngang nơi hoang dã.

Ở trong Bắc Hải châu, dị thú nơi hoang dã thực lực khá yếu, không có nhân vật đáng sợ nào, hỏa thụ hoành hành không chút kiêng dè, nơi đi qua những dị thú kia đều cụp đuôi hoảng sợ bỏ chạy.

Mục tiêu của hỏa thụ vẫn luôn là Tần Phong.

“Sinh vật như vậy thật sự đáng sợ, trước khi ta sống lại, rốt cuộc người thần bí săn giết hỏa thụ là ai?” Trong đầu Tần Phong không tự chủ được nghĩ đến.

Người diệt đi hỏa thụ không phải Thượng Hàm, cũng không phải cấp A đến đây trợ giúp.

Chỉ là bí mật thế này, trước khi Tần Phong sống lại không có tư cách được biết, chờ khi đến cấp A đã sớm quên đi chuyện như vậy.

“Nhưng ta đâu cần dựa vào người khác, không bằng tự thử một lần, dù không giết chết thì chờ Phù Không thành đến đây, tất cả đều được giải quyết!”

Trong lòng Tần Phong nghĩ như vậy, tất nhiên động tác chạy trốn cũng khựng lại.

“Phi thuyền dừng thu lại video, lùi lại ngàn mét, tín hiệu ngăn cách! Cấm phát ra video!” Ý thức lực của Tần Phong truyền ra ngoài.

Người trên phi thuyền ngạc nhiên nhưng vẫn nhanh chóng nói: “Vâng, tổng giám đốc!”

“Cấm đoán phát ra, tất cả nhân viên đề phòng!”

“Không được tự tiện thăm dò!”

“Rút lui ngàn mét!”

Vì hỏa thụ che khuất bầu trời, dù rút lui ngàn mét những người này đều thấy hỏa thụ to lớn, nhưng Tần Phong lại trở thành một chấm nhỏ, trừ khi dùng ý thức lực hoặc tụ tập nội lực vào hai mắt mới có thể thấy rõ ràng.

Nhưng Tần Phong tuyên bố mệnh lệnh như vậy, dĩ nhiên là không muốn để những người này thấy được.

Tai vách mạch rừng, Tần Phong không định để lộ quá nhiều thực lực.

Lúc này tất cả đều chuẩn bị xong, Tần Phong lại thu hồi pháo tay, Thanh Vương đao đi ra.

Bởi vì lúc trước dừng bước, hỏa thụ đã đuổi theo, nhánh cây rung rẩy, tia lửa cháy hừng hực như đang gầm thét.

“Ào ào ào ào!”

Rễ cây múa loạn, cuốn lấy Tần Phong.

Tần Phong vung Thanh Vương đao lên.

Trong sự quấn quanh mà Liễu Cực cũng không thể tránh thoát, Tần Phong dùng Thanh Vương đao ngăn cản lại đâm xuyên qua thân thể.

“Phốc!”

Một đạo đao mang thật dài đâm xuyên qua một rễ cây hỏa thụ, lập tức chặt đứt sợi rễ cây này, lít nha lít nhít rễ cây bao phủ lập tức vỡ tan một chỗ.

“Mở cho ta!”

Tần Phong đạp một chân vào trên cái rễ cây này, lực lượng cường đại vung Thanh Vương đao lên, lúc này ánh sáng màu tím đen trên lưỡi đao càng vẩy ra tứ tán.

“Phốc phốc phốc phốc!”

Rễ cây hỏa thụ nhao nhao rơi xuống.

“Rầm rầm!”

Hỏa thụ run rẩy càng thêm dữ dội, sau đó một áng lửa rơi xuống.

Ánh lửa kia đều là hỏa chủng trực tiếp rơi xuống như từng ngôi sao to lớn.

“Rầm rầm rầm!”

Tất cả hỏa chủng đều đánh về phía Tần Phong.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay