Chương 900: Hẹn đấu
“Ba!”
Một cấp B vỗ bàn đứng lên, cái bàn trước mặt ầm vang vỡ vụn.
“Tần Phong, ngươi mắng ai là phế vật?”
Tần Phong cười lạnh một tiếng, nhìn đối phương, “Ta không mắng ai là phế vật!”
Sau đó, hắn lại nhìn quanh một vòng, phun ra mỗi chữ mỗi câu.
“Ta nói là, các vị ở đây đều là phế vật!”
“Ngươi!”
“Tần Phong, ngươi quá ngông cuồng!”
“Ngươi thật sự cho rằng chúng ta không dám ra tay sao?”
Tám tên cấp B này đều đứng lên như muốn ra tay đánh nhau.
Tần Phong vẫn ngồi ở vị trí cũ, lạnh lùng nhìn bọn họ.
“Các ngươi chắc chắn muốn đối địch với ta? Phải biết rằng, nơi này là địa bàn của ta!”
Tần Phong chỉ ra ngoài cửa sổ, nhìn ra ngoài cửa sổ có thể thấy họng pháo lóe lên ánh sáng lạnh trên tường thành đằng xa.
Lúc này những cấp B này mới chú ý đến cứ điểm cỡ nhỏ này không chỉ có vũ lực ở vòng ngoài, bên trong càng thành lập nhiều pháo năng lượng hơn.
Quy cách của những pháo năng lượng kia rõ ràng đều là loại cấp bậc Bắc Hoa thị, pháo năng lượng cấp B.
Nói cách khác, thậm chí một pháo có thể nổ giết một dị thú cấp B.
Đối phó năng lực giả càng là dư xài!
Quan trọng nhất là, bọn họ nghe được tiếng đại bác co duỗi ở Phù Không thành trên bầu trời, trong ý thức lực và năng lực cảm giác, những hỏa lực khủng bố đó đã tập trung vào vị trí của bọn họ.
Bên cạnh Bạch Ly nhấp nhô ánh sáng bạc, tất cả mọi người điều biết đó là phù văn không gian.
Bởi vì, lúc trước chiến đấu với hỏa thụ, Bạch Ly đã từng sử dụng chiêu thức này để đưa bọn họ rời khỏi ngàn mét.
Cho nên, dù những hỏa lực này thật sự rơi xuống, Tần Phong và Bạch Ly cũng có thể rời đi trước tiên.
Thế nhưng những người này cũng chỉ có thể đối mặt với hỏa lực oanh tạc.
Trong chốc lát, bầu không khí trở nên giương cung bạt kiếm nhưng lại vô cùng kiềm chế.
Một cấp B đè nén lửa giận: “Tần Phong, ngươi thật sự muốn đối địch với nhiều người như vậy? Ngươi phải biết ngươi mới cấp C, thiên kiên thì thế nào, khẩn vị đừng quá lớn nếu không sẽ ăn quá no!”
Tần Phong cười lạnh một miếng, “Khẩu vị của ta lớn bao nhiêu cũng không cần các ngươi quản! Ta muốn chia cho ai ăn, người đó có thể ăn! Nhưng không đến lượt người khác cướp trong tay ta!”
Bạch Ly cũng nói: “Chưa từng thấy ai da mặt dày như các ngươi, nói năng đường hoàng còn không phải muốn đến chia lợi ích? Cũng không biết xấu hổ?”
“Chia lợi ích thì thế nào? Mọi người nói trắng ra, không phải một mình Tần Phong ngươi có thể nắm giữ vị diện mới phát hiện này!”
“Không sai, muốn nuốt một mình cũng phải xem thực lực của mình!”
“Tần Phong, đừng quên, ngươi không chỉ một mình, chúng ta đều là người trong liên minh nhân loại, ta sẽ không tổn thương tính mạng của các ngươi, như thế là bắt nạt người, nhưng ta có thể liên hợp với những người khác ngăn cấm tập đoàn của ngươi, cấm đoán tập đoàn của ngươi mua sắm đồ, đến lúc đó ngươi sẽ cảm nhận được cái gì gọi là nửa bước khó đi!”
“Không sai, đắc tội nhiều người như vậy, hiển nhiên là không sáng suốt!”
Những người này trông như lấy tình cảm, lấy lý lẽ để thuyết phục, trên thực tế là đang uy hiếp, thử thăm dò phòng tuyến cuối cùng của Tần Phong.
Hiển nhiên Tần Phong không nghe lời nói của bọn họ, mỉa mai từng người một.
“Nhìn thực lực của mình? Ngươi cũng phải nhìn thực lực của mình trước lại nói!”
“Ngăn cấm tập đoàn của ta? Chỉ dựa vào ngươi?”
“Không sáng suốt? Không làm theo suy nghĩ của ngươi là không sáng suốt sao? Ngươi cũng quá đề cao bản thân rồi đấy!”
Bình thường Tần Phong không nói một lời, thậm chí rất nhiều người từng tiếp xúc với Tần Phong đểu cảm thấy Tần Phong là một người khác lãnh đạm.
Thậm chí có thể gọi là lãnh khốc!
Nhưng hôm nay hắn đối chọi gay gắt với những cấp B này, khí thế một người lại chèn ép tám người, không hề có chút yếu ớt nào, thậm chí mơ hồ ngăn chặn những người này.
Trước khi Tần Phong sống lại, từ một cây cỏ dần bò lên đến cấp A, tuy không phải lệ thuộc vào người ở bên liên minh nhân loại nhưng đã đến cấp bậc của hắn, thực lực cường đại đã đại diện cho rất nhiều việc.
Đặc biệt là mỗi lần phân chia lợi ích nhất định phải dựa vào lý lẽ để biện luận, nếu không cũng là sự khác biệt giữa thiếu một miếng thịt.
Liên quan đến việc cãi cọ, Tần Phong còn hiểu quy củ hơn cả những người này.
Một lần gặp mặt nói tròn hai giờ, ra tay là không thể nào nhưng ai cũng không thuyết phục được ai.
Trong chốc lát, những cấp B này đều cảm thấy Tần Phong thật sự khó chơi.
Thời gian như vậy, sự kiên nhẫn của những người này đều đã dùng hết.
Đúng lúc này, Tần Phong cũng như đã đánh mất tất cả kiên nhẫn, giận dữ hét: “Các ngươi muốn ta nhường ra lợi ích? Nói ta không có tư cách và thực lực chiếm cứ nơi này, vậy các ngươi lấy ra thực lực là được, chúng ta định ra quy củ, ba ngày sau tỷ thí hoang dã, người không thể đánh bại ta trong vòng 100 chiêu cũng đừng nói việc hợp tác gì nữa!”
Đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất khi Tần Phong nói chuyện với những người này trong thời gian dài như vậy!
Một số người nghe được lời nói của Tần Phong lập tức mừng rỡ, đã có ba người mở miệng đồng ý.
“Được, chỉ chờ câu nói này của ngươi!”
“Tần Phong, ngươi thật sự tự mình chuốc lấy cực khổ!”
“Đến lúc đó, ngươi đừng quỳ xuống đất cầu xin tha thứ!”