Chương 911: Mua lại
Nhưng Tần Phong có thể chịu thiệt sao? Hạ Giai còn chưa nói hết câu đã trợn to mắt, khuôn mặt không thể tưởng tượng nổi.
Chỉ thấy Tần Phong cũng bộc phát ra khí tức cường đại, ý thức lực xuất hiện lại mang theo sự nóng rực hoàn toàn trái ngược với dị năng hệ thủy.
Phù văn hệ hỏa lơ lửng, chưa công kích lại giống như dung nham.
“Oanh!”
Ý thức lực cả hai đụng vào nhau, một loại dao động vô hình truyền ra khiến người ta cảm thấy hoảng hốt.
“Hừ!”
Cả người Bách Vĩ chấn động, ý thức lực lại bị chống đỡ cản lại khiến đầu hắn ta lập tức choáng váng.
Cũng may chỉ là trong nháy mắt hắn ta lại tỉnh táo, ý thức lực cả hai như thủy triều rút lui.
Vì hai người đều ra tay, xung quanh dù là tàu ngầm hay bến tàu đều nhao nhao chú ý đến, thậm chí có mấy cấp B biết Bách Vĩ cũng chậm rãi đi tới như đang xem trò vui.
Lúc này Bách Vĩ cũng vô cùng nghi ngờ nhìn Tần Phong, trầm giọng nói: “Ngươi là ai?”
Tần Phong lạnh lùng nói: “Không phải ngươi đã biết rồi sao? Ta chính là người trợ giúp bên ngoài lần này!”
Sắc mặt Bách Vĩ lập tức nặng nề, thậm chí còn hơi vặn vẹo.
Nhưng ngay sau đó Bách Vĩ lại bật cười ha hả như bị thần kinh.
“Đông Hải thị xảy ra chuyện gì vậy? Một năng lực giả cấp C đến trợ giúp, còn đưa cho Hải Linh hào, có phải quá không ra gì rồi không, đám người chúng ta tự nguyện đến nơi này lại không có chút địa vị nào? Ngươi không phải là đệ tử của gia tộc lớn nào chứ?”
Tuy ở tận thế cường giả vi tôn nhưng mọi người vẫn luôn theo đuổi một sự công bằng.
Tần Phong chỉ có huy chương năng lực giả cấp C lại đưa cho Hải Linh hào có thể đảm bảo tính mạng ở trong biển rộng, tất nhiên bọn họ cảm thấy không công bằng.
Hơn nữa, đệ tử thế gia sinh ra đã có được tài nguyên to lớn, tất nhiên sẽ khiến những người khác ghen ghét.
Tuy cảm thấy đã là năng lực giả cấp B còn dùng những thủ đoạn vặt vãnh này khiến Tần Phong cảm thấy trơ trẽn, nhưng Tần Phong vẫn không có ý định giải thích.
“Có phải hay không thì có liên quan gì với ngươi?”
“Sao lại không liên quan? Tất cả mọi người đều có thể thuê chiếc thuyền này, dựa vào cái gì để ngươi lấy đi! Có bản lĩnh thì ngươi mua lại nó đi?”
Hiển nhiên Bách Vĩ đang làm khó Tần Phong.
Nhưng đôi mắt Tần Phong sáng ngời, lại nói: “Được!”
“Hừ, đã biết ngươi không mua nổi… Đợi chút, ngươi vừa nói cái gì?”
Lúc này đừng nói Bách Vĩ, ngay cả những người khác cũng ngạc nhiên nhìn Tần Phong.
Tần Phong lại nhìn về phía Hạ Giai còn chưa kịp phản ứng nói: “Có thể mua lại chiếc thuyền này không?”
Hạ Giai vội vàng đánh mắt, đồng thời dùng nội lực truyền âm: “Tần châu trưởng, ngươi đừng để hắn châm ngòi, tàu ngầm biển sâu không thể so với thứ gì khác, một chiếc có giá trị khoảng 10000 ức, dù là cấp B cũng không dễ mua được!”
Tuy Hạ Giai tinh thông nội lực nhưng thực lực của những người khác cũng không yếu, tất nhiên cũng cảm nhận được Hạ Giai đang bí mật truyền âm, tuy không biết nội dung lại có thể đoán được.
Lúc này, Tần Phong cũng nhíu mày.
Bách Vĩ mỉa mai cười rộ lên, “Xảy ra chuyện gì? Không phải là nói khoác chứ, không có tiền sao!”
Tần Phong không thèm để ý Bách Vĩ, nói: “Tuy hơi vượt quá dự đoán của ta nhưng để bớt việc vẫn mua lại đi, chiếc tàu ngầm biển sâu này còn lâu mới đạt tới yêu cầu của ta, vẫn cần cải tiến, hơn nữa giá cả không đáng với những thứ này!”
Lúc này Hạ Giai há to miệng cũng hơi tức giận.
Phải biết rằng, Hải Linh hào là tàu ngầm biển sâu tân tiến nhất, dùng cái này tiếp đón Tần Phong cũng là thành ý của Đông Hải thị, kết quả Tần Phong lại không coi trọng, đây không phải đánh vào mặt Đông Hải thị sao?
“Tần châu trưởng, ngươi không nói đùa chứ! Tàu ngầm này còn chưa đạt yêu cầu của ngươi?”
Lần này, Hạ Giai cũng không dùng nội lực truyền âm nữa.
Hiển nhiên Tần Phong cũng không sợ bị người ta nghe được.
Tần Phong gật đầu, “Phải làm sao để mua lại? Ít nhất cứ mua trước lại nói sau!”
Lúc này Hạ Giai cũng bị chọc giận mà bật cười, nói: “Nếu Tần châu trưởng khăng khăng như thế, vậy có thể chuyển tiền cho ta, ta sẽ liên hệ với cấp trên!”
“Được!”
Tần Phong không chút do dự, trực tiếp chuyển khoảng 10000 ức cho Hạ Giai.
Số tiền này thật sự không tính là tì với Tần Phong hiện tại.
Nếu nói đến tài sản hiện tại của Tần Phong, e rằng còn nhiều hơn cả Thượng Hàm.
Lúc này, Hạ Giai nghe được tin tức truyền đến từ tài khoản của mình cũng há to miệng, khỏi phải nói ngạc nhiên đến mức nào.
“Tần châu trưởng, ngươi làm thật sao?”
“Nếu không thì sao?” Tần Phong nhìn thoáng qua Hạ Giai, tiếp tục kết nối thiết bị thông tin, liên hệ với người của tập đoàn Phong Lê.
Nhưng Bách Vĩ nhìn hành động của hai người chỉ thấy là đang diễn kịch, vẻ mỉa mai trên mặt càng rõ hơn!
“Hai ngươi các ngươi đang hát đôi? Nói trả 10000 ức là trả 10000 ức? Hạ Giai, ngươi thật sự bán Hải Linh hào cho một tên tiểu bạch kiểm?” Bách Vĩ nói.
Bách Vĩ quấn lấy lâu như vậy, thật ra mục đích rất đơn giản là vì lấy được quyền sử dụng Hải Linh hào, cái khác đều là giả.
Lúc này Hạ Giai cũng không có tâm trạng nói chuyện với Bách Vĩ, chỉ có thể nói: “Nếu ngươi có nghi ngờ gì có thể đi hỏi vực trưởng, Tần châu trưởng thật sự đã chuyển khoản 10000 ức cho ta!”