Chương 919: Hải tặc (2)
Xem ai lợi hại hơn.
Hơn nữa, pháo năng lượng cường đại đến đâu cũng là vật chết, người lại là sống, tàu ngầm biển sâu hai, ba trăm mét rất đáng sợ, thế nhưng một nội lực dịch thể cấp B lại có thể hủy diệt một tòa thành thị.
“Tất cả im miệng cho ta!”
Tần Phong lạnh giọng nói.
Ý thức lực xâm lấn, trực tiếp bài xích mấy thành viên đang khống chế ra ngoài, tự thao túng tàu ngầm biển sâu nổi lên.
Trong chốc lát, tàu ngầm màu bạc xuất hiện trên mặt nước, tính cả những chiến lợi phẩm đó đều thu hút sự chú ý.
Trên Hải Ma hào, Dương Khiêm chỉ huy tàu thuyền dùng pháo đánh một chiếc tàu ngầm biển sâu Phách chủ 07 hào ở phía đối diện, chiếc tàu ngầm biển sâu này là tàu ngầm đời thứ ba, giá cả không cao, hệ thống phòng vệ cũng chưa chắc cường đại đến lúc nào, tất nhiên đã trở thành con mồi của bọn họ.
Con mồi đang vùng vẫy giãy chết, không ngờ còn đến một đồng bạn.
Hơn nữa, xung quanh tàu ngầm của đối phương lại còn mang theo chiến lợi phẩm, có lẽ chỉ là đánh bậy đánh bạ xuất hiện.
“Ha ha, lại có thể có người mang đền đồ! Chúng tiểu nhân, đều thu cho ta!”
Dương Khiêm hưng phấn cười ha ha, nhưng ngay sau đó nụ cười cứng lại trên mặt, vẻ mặt cũng biến thành giật mình.
“Ta đệt!”
Dương Khiêm mắng to một tiếng, vì lúc này có chùm sáng năng lượng gai mắt đánh tới từ đằng xa, chùm sáng năng lượng kinh khủng này cũng không phải chủ nghĩa hình thức, Dương Khiêm cảm ứng được uy lực của năng lượng này đủ để uy hiếp đến tính mạng của bọn họ.
“Ông!”
Chùm sáng năng lượng đâm phá hư không, rơi vào trên Hải Ma hào.
Vòng phòng hộ của Hải Ma hào vẫn luôn mở ra, lúc này đột nhiên ánh sáng bùng lên như lại bổ sung năng lượng lần nữa.
Nhưng năng lượng trùng kích lại nhanh chóng chuyển thành ảm đạm, thời gian không quá một phút, ngay sau đó lồng ánh sáng vỡ vụn!
“Soạt!”
Xung quanh chủ còn lại vầng sáng tán loạn như là sao lốm đốm đầy trời, còn có chùm sáng năng lượng đáng sợ rơi vào vỏ ngoài của tàu ngầm biển sâu.
“Xì!”
Trong chốc lát, chiếc tàu ngầm biển sâu này đã bị đâm xuyên, thậm chí cột sáng năng lượng kia còn bay ra ngoài hơn hai mươi mét!
“Oanh!”
Sau đó, vụ nổ to lớn che mất tất cả trước mặt.
Bên trong tàu ngầm biển sâu là dụng cụ tinh vi, pháo chủ của Tần Phong đánh ra ngoài lại đánh trúng động lực hạch tâm của đối phương!
Uy lực vụ nổ vô cùng khủng bố, tiếng động lớn rung động thiên địa, nước biển cũng bị nổ bay lên, sóng lớn nhấc lên tám chín mét.
Lúc này, trên Phách chủ 07 hào bị Hải Ma hào ép tới không ngẩng đầu lên được, vốn cấp B kia đang muốn đi ra ngoài chiến đấu cũng ngơ ngác tại chỗ, lúc này đám thủy thủ của hắn ta cũng hoan hô.
“A, quân bạn!”
“Móa, đây là hỏa lực gì, là ai đến cứu chúng ta!”
“Diệt, bọn họ diệt Hải Ma hào, a a!”
Nhưng năng lực giả này đều kích động đến mức gào hét loạn xạ.
Nhưng chẳng mấy chốc bọn họ đã thu lại biểu cảm, sau đó một giọng nói hơi run rẩy hô: “Đại nhân, chúng ta có cần rút lui không?”
Vụ nổ lắng lại, trên đại dương bao la xuất hiện một ngọn núi băng kinh khủng, còn có xác của tàu ngầm biển sâu.
Nhưng đáng sợ nhất lại là nam nhân đứng trên núi băng.
Dị năng giả hệ băng cấp B4: Trần Cát!
Người trong tàu ngầm Phách chủ 07 hào lại chỉ là năng lực giả hệ phong cấp B1 mà thôi.
Thực lực cách xa!
Vu Dương Đào chính là người khống chế chiếc thuyền này.
“Không thể lui, chúng ta lui lại chẳng phải đang hại người trên chiếc thuyền kia sao?”
Chỉ là, trong lòng Vu Dương Đào cũng không chắc chắn, hiển nhiên thực lực của hắn ta cũng không có khả năng so với Trần Sa.
Không chỉ như thế, Trần Sa lại ngăn cản được vụ nổ kinh khủng trước đó, sau đó núi băng vỡ vụn trở thành một khối băng nổi, lại có hai người khí thế cường đại nổi lên!
Vương Dương Ưng, Dương Khiêm đều ở đây!
Ba cấp B!
Trong nháy mắt, trên trán Vu Dương Đào xuất hiện một vòng mồ hôi lạnh.
Lúc này, trên Phong Lê thâm hải hào của Tần Phong, tiếng reo hò ban đầu đã dừng lại, thậm chí có người cả người run rẩy.
Uy áp cấp B với bọn họ thật sự khiến người ta cảm thấy sợ hãi, thậm chí ý thức lực và thân thể đều không cách nào khống chế.
“Làm sao bây giờ?”
“Ba cấp B, chẳng phải chúng ta chết chắc?”
“Có cần tiếp tục công kích không? Có lẽ còn có cơ hội, tàu ngầm của chúng ta có hỏa lực mạnh như vậy!”
Trong lòng những Thương giới giả cấp C này đều loạn, sợ hãi!
Nhưng bọn họ quay đầu lại, đặt tất cả hy vọng trên người Tần Phong.
Nhưng trong tầm mắt của bọn họ lại không có một ai.
Lúc này Hạ Giai cũng trợn tròn mắt.
“Tần châu trưởng đâu? Hắn đâu?”
Ngay lúc bọn họ hoảng hốt, Tần Phong lại đã biến mất không thấy.
Lúc này một năng lực giả cũng luống cuống, quát to, “Hắn ở đâu? Không phải chạy trước chứ? Để lại chúng ta làm kẻ chết thay?”
“Im miệng, nhìn bên ngoài!” Lúc này Tôn Thiên Viễn cũng hét to một tiếng, đôi mắt nhìn chằm chằm bên ngoài chiến hạm Phong Lê thâm hải hào, một người đang đứng ở nơi đó.
Chính là Tần Phong, hắn lại đi ra ngoài!
Những người này đều siết chặt nắm đấm, nhìn chằm chằm Tần Phong không biết hắn muốn làm gì.
“Hắn muốn quyết đấu với cấp B?”
“Sao có thể, hắn chỉ là một cấp C!”
“Không có ích lợi gì, chúng ta có cần đi trước không?”