Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 920

Chương 920: Yêu nghiệt ở đâu ra

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Tần Tiểu Từ

Chương 920: Yêu nghiệt ở đâu ra

Lúc này, chỉ có Hạ Giai từ ánh mắt dao động lại trở nên kiên định.

“Ta tin tưởng Tần châu trưởng, hắn là một người thực lực cường đại, thậm chí vượt xa sự tưởng tượng của chúng ta!”

Hiển nhiên những người khác không quá đồng ý.

“Vượt xa thì như thế nào, đây là năng lực giả cấp B!”

“Có lẽ Tần đại nhân che giấu thực lực cả mình, hắn chỉ là cấp C không sai, dù cấp C9 cũng không thể là đối thủ của ba cấp B, huống chi đó là Trần Sa chứ không phải ai khác!”

Trần Sa, hải tặc cường đại, ma quỷ hung tàn trên biển.

Tần Phong phải đối mặt với vương giả một phương!

Lúc này sóng biển sôi trào, tàu ngầm biển sâu dưới chân Tần Phong, băng nổi dưới chân Trần Sa đều đang rung chuyển.

Chỉ là ánh mắt hai người bọn họ lại đánh vào nhau, như có sát ý đang lan tràn.

“Gọi chủ tử của các ngươi ra đây, một cấp C như ngươi đi tìm cái chết sao?” Giọng Trần Sa tràn đầy sự tức giận và sát khí ẩn nhẫn.

Phong Lê thâm hải hào của Tần Phong hủy đi Hải Ma hào của hắn ta, tổn thất này thật sự quá khổng lồ.

Một chiếc tàu ngầm biển sâu ít nhất dựa theo vạn ức để tính toán, Trần Sa dựa vào Hải Ma hào tung hoành trên Địa ngục hải, lần đầu chịu thiệt thòi lớn như vậy.

Trần Sa thề mình phải chém người hủy đi Hải Ma hào thành muôn mảnh!

Tần Phong nói: “Ta chính là chủ nhân của chiếc tàu ngầm này!”

Ánh mắt Trần Sa lập tức mang theo sát ý tận trời.

“Tốt, tốt! Từ lúc nào một cấp C nho nhỏ lại có lá gan này, nhưng cũng không quan trọng, chủ tử sau lưng ngươi là ai, chờ ta giết ngươi sẽ biết!”

Trần Sa nói xong ý thức lực bộc phát, trong chốc lát phù văn trắng lóa như tuyết xuất hiện.

Biển lớn kinh khủng cũng đóng băng trong nháy mắt.

Hàn băng này không ngừng lan tràn, chẳng mấy chốc sẽ đạt đến trước mặt Phong Lê thâm hải hào.

Năng lực giả trong Phong Lê thâm hải hào đều quá sợ hãi, bây đây là kết giới dị năng của Trần Sa, nếu không rút lui ra ngoài thì đợi đóng băng ở bên trong, mặc cho người ta chém giết đi!

Chỉ là không nghe được mệnh lệnh của Tần Phong, bọn họ vẫn hơi do dự không công kích.

Tần Phong lại không có bất kỳ lo lắng gì, quanh người đồng thời hiện ra một mảnh phù văn kinh khủng.

Đó là phù văn hệ hỏa!

Phù văn màu đỏ thẫm lập tức tràn ngập đến bên cạnh tàu ngầm biển sâu, nước biển lại sôi trào ùng ục ùng ục, thậm chí biến thành màu đỏ hồng, tạo thành trạng thái dung nham.

Dung nham này nhanh chóng đánh vào sông băng của Trần Sa.

“Oanh!”

Hai luồng năng lượng va chạm tạo thành tiếng phá hủy to lớn.

Một mảnh hơi nước dày đặc xuất hiện nhưng chẳng mấy chốc đã bị gió biển thôi đi.

Dưới chân Tần Phong đạp một cái lập tức nhảy dựng lên, không biết sức lực một đạp này của hắn khổng lồ đến mức nào, lại một chân đạp Phong Lê thâm hải hào ra ngoài trăm thước.

“Cách xa ra!” Ý thức lực của Tần Phong đồng thời lan truyền ra.

Vốn người trên Phong Lê thâm hải hào còn ngây ngốc một lúc, hoàn toàn không ngờ Tần Phong lại chặn được công kích của Tần Phong, lúc này nghe lời nói của Tần Phong như được đại xá, tất cả toàn lực điều khiển, thay đổi phương hướng của tàu ngầm rời đi như điên.

Tất nhiên Trần Sa cũng thấy tình cảnh này, lập tức giận dữ.

Tần Phong làm vậy hoàn toàn không để hắn ta vào mắt.

“Tưởng một mình ngươi có thể chặn ta lại? Nằm mơ!”

Trần Sa nói xong, ý thức lực lại bộc phát.

Mỗi một Dị năng giả đều có một tinh cầu kim cương, phía trên hiện đầy phù văn, những phù văn này thả ra tất nhiên sẽ tạo thành dị năng, hiển nhiên phù văn của Trần Sa rất khủng bố.

Cộng thêm nơi này toàn là nước biển, khắp nơi đều có thể ngưng kết thành băng, uy lực dị năng của Trần Sa càng tăng lên ba tầng.

Hắn ta thấy ngược sát Tần Phong dễ như trở bàn tay.

Trong chốc lát, mặt biển vốn đóng băng, băng nổi to lớn biến thành từng băng thương kinh khủng, tràn đầy trời đất đánh về phía Tần Phong.

Lít nha lít nhít không có một khe hở.

“Chỉ là băng thương mà thôi!”

Tần Phong cười lạnh một tiếng, ý thức lực thôi động tinh hạch kim cương, phù văn hệ hỏa to lớn cũng đằng không mà lên.

Ở chỗ này, Tần Phong thật sự không chiếm ưu thế nhưng phù văn của hắn thật sự nhiều lắm!

Phù văn to lớn triệu hoán ra lại đã trở thành từng hỏa thương đánh về phía băng thương của Trần Sa.

Cả hai đánh vào nhau.

“Ba ba ba ba!”

“Ầm ầm ầm ầm!”

Băng thương vỡ vụn, hỏa thương nổ tung.

Sắc mặt Trần Sa đã trở nên khó coi.

Rõ ràng người trước mắt chỉ là một năng lực giả cấp C, lại ngăn cản được công kích của Trần Sa, điều này khiến Trần Sa khá nóng giận.

“Lại đến, Băng long quyển!”

Tần Phong cũng không cam lòng yếu thế.

“Hỏa long thuật!”

“Ngao ô!”

Hai loại phù văn khác biệt tạo thành cự long to lớn đụng vào nhau, thế lực ngang nhau.

Trên mặt biển, hai người ra tay đánh nhau không ai nhường ai.

Nhưng chẳng mấy chốc bọn họ đã phát hiện Tần Phong căn bản không dùng hết toàn lực.

Nhưng dưới tình huống như vậy từng phù văn hệ hỏa kinh khủng thả ra ngoài, lại đè ép Trần Sa một đầu.

Lúc này, đừng nói đồng bạn của Trần Sa trợn mắt há hốc mồm, Vu Dương Đào vốn muốn đến giúp đỡ lại phát hiện mình căn bản không có chỗ ra tay!

“Hít!” Vu Dương Đào hít vào một hơi, thầm lẩm bẩm: “Đây là yêu nghiệt ở đâu ra?”

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay