Chương 922: Thôn Thiên Địa ngục hải
Tần Phong cười lạnh một tiếng, lại mạnh mẽ đâm tới.
“Ầm!”
Tiếng động to lớn tuyệt đối không nhỏ hơn bom nổ tung trong nước, Tần Phong thật sự là một quả bom hình người xông vào trong nước biển, lại muốn giết Vương Dương Ưng.
“Đại hải khiếu!”
Vương Dương Ưng cũng đã nhận ra nước biển không bảo vệ được hắn ta, dứt khoát cắn răng xông thẳng về phía Tần Phong.
Nhưng lúc này Tần Phong lại biến mất.
Phù văn hắc ám che giấu thân thể, không ai biết hắn đã đi đâu!
“Không tốt, Dương Khiêm cứu ta!” Vương Dương Ưng nhanh chóng xông về phía Dương Khiêm.
Lúc này Dương Khiêm cũng giật mình không rảnh quan tâm đến Vu Dương Đào, hắn ta lao về phía Vương Dương Ưng bảo vệ hắn ta an toàn.
Tần Phong lại quỷ mị xuất hiện, lập tức bị Dương Khiêm khóa chặt.
“Đi chết đi!”
Hải xoa trong tay Dương Khiêm nhắm thẳng vào Tần Phong, trên vũ khí phù văn xuất hiện ánh sáng vàng, kết hợp với nội lực có thể xé rách tất cả động vật biển.
Một chiêu này là cổ võ bí kỹ của Dương Khiêm!
Lúc này, Tần Phong muốn trốn tránh đã không còn kịp nữa.
Chỉ là, Tần Phong cũng không có ý tránh né.
Trong tay Tần Phong cũng xuất hiện một thanh vũ khí, nhưng đây chỉ là một thanh vũ khí phù văn màu vàng bình thường, nhưng Tần Phong chỉ nhẹ nhàng phun nội lực ra đã bộc phát ra một mảnh quái lực không gian vặn vẹo.
“Oanh!”
Nội lực cả hai đánh vào nhau.
Ngay sau đó dường như hư không cũng vặn vẹo theo, nội lực tan rã, khoảng cách của cả hai càng ngày càng gần, trường đao của Tần Phong đụng vào trên Hải xoa của đối phương.
“Đinh!”
Chỉ là một tiếng động yếu ớt, nội lực cương khí mà những người khác thấy vô cùng kiên cố lập tức vỡ vụn, sau đó trường đao trong tay Tần Phong đã đâm vào thân thể Dương Khiêm.
Đâm xuyên qua trái tim!
“Phốc!”
Máu tươi phun ra biển lớn!
Người có mặt đều ngây ngẩn cả người!
Thời gian như dừng lại vài giây, sau đó những người bò ra từ Hải Ma hào, đứng trên sông băng kêu to.
“Dương lão đại!”
“Không có khả năng! Sao có thể!”
Những người này cũng không thể tin được!
Rõ ràng trên ngực đeo huy chương năng lực giả cấp C, khí tức cũng không có áp lực như cấp B, thế nhưng lúc này Dương lão đại của bọn họ lại chết trên tay đối phương như vậy.
Dương Khiêm mở to hai mắt nhìn, trong miệng tràn ra máu tươi, vẻ mặt cũng vặn vẹo.
Không cam tâm, không dám tin nhưng cũng đã dừng lại.
Dương Khiêm đã chết hẳn!
“Phốc!”
Tần Phong chậm rãi rút ra trường đao phù văn màu vàng, máu tươi lại chảy ra.
Dương Khiêm không còn chỗ chống đỡ, rơi xuống từ không trung.
“Cứu người, cứu người!”
“Dương lão đại!”
“Không có khả năng chết được, Dương lão đại!” Những người kia đều luống cuống.
Không chỉ chết một cấp trên, nếu đối phương có thể diệt Dương Khiêm vậy giết bọn họ chẳng phải không cần tốn nhiều sức.
Sinh tử nằm trong tay người khác, sao có thể không sợ hãi!
Lúc này, ánh mắt Tần Phong cũng khóa chặt trên người Vương Dương Ưng.
Tần Phong vốn đến để giết hắn ta.
Tất nhiên Vương Dương Ưng cũng biết, lúc này chỉ cảm thấy cả người rét run, suy nghĩ đầu tiên trong đầu lại là trốn!
“Lãng triều bào hao!”
Trong chốc lát, sóng biển xung quanh nhanh chóng bị thôi động, Vương Dương Ưng lập tức đi xa trăm thước muốn né tránh truy kích của Tần Phong.
Tần Phong mặt không biểu cảm nhưng thân thể lại nhanh chóng chuyển động.
“Long Hành thuật!”
Nội lực cường đại chống đỡ Tần Phong lướt qua mặt biển, tốc độ còn nhanh hơn Vương Dương Ưng!
Gần như trong chốc lát đã đuổi kịp đối phương.
“Chết!”
Trường đao của Tần Phong chém giết đến.
“Không!” Vương Dương Ưng hô to, sóng nước bao phủ quanh người lại bị nội lực của Tần Phong chặt đứt toàn bộ.
Vương Dương Ưng còn muốn trốn tránh nhưng tốc độ không nhanh bằng Tần Phong, một đao kia của Tần Phong vốn chém về phía cổ của hắn ta, lại vì hắn ta né tránh mà đâm vào lưng Vương Dương Ưng.
Nội giáp phù văn của Vương Dương Ưng vô cùng cứng rắn, lại bị nội lực của Tần Phong xé rách, hóa thành mảnh nhỏ.
“Phốc!”
Vương Dương Ưng bị chém thành hai đoạn.
Không có Dị năng giả hệ thủy khống chế, mặt biển bình tĩnh lại nhưng ánh mắt của Tần Phong càng phát ra sát khí dày đặc.
“Còn có một tên, hả?”
Tuy trước đó Tần Phong chém vỡ núi băng nhưng Tần Phong biết Trần Sa còn chưa chết, chỉ là rơi vào trong biến lớn, có lẽ bị thương lại không phải không có lực đánh một trận.
Cho nên ý thức lực của Tần Phong phóng đại, đang tìm Trần Sa.
Nhưng đúng lúc này hắn đột nhiên cảm giác được một khí tức rất khủng bố đang đến gần.
Loại khủng bố này là thứ Tần Phong chưa từng thấy!
Dù là sau khi sống lại hay trước khi sống lại đều chưa từng cảm nhận loại khí tức này.
Nhưng đúng lúc này đột nhiên có một bóng người bay ra từ trên mặt biển, trên mặt đầy vẻ hoảng sợ, không phải Trần Sa thì ai?
“A!!!”
Trần Sa hoảng sợ kêu to lại nói không ra lời, Tần Phong theo bản năng cảm thấy không tốt, dù sao sự tồn tại khiến Dị năng giả cấp B sợ hãi sao có thể là sinh vật bình thường.
Lúc này sau lưng Trần Sa xuất hiện hai cái băng dực nhanh chóng vỗ, càng bay càng cao.
Đúng lúc này, tất cả mọi người cảm thấy ánh sáng xung quanh tối lại, phải biết rằng thời tiết hôm nay rất tốt, bầu trời xanh thẳm rất hiếm thấy trên Địa ngục hải, nhưng chỉ hai ba giây bóng tối gần như bao phủ vùng biển này.
Tần Phong rõ ràng có thể cảm ứng được đó là vô số phù văn hắc ám xuất hiện.