Chương 929: Ra sát chiêu
Nhưng đương nhiên Quách Quan sẽ không nói những điều này với Hạ Giai.
Hắn ta nhanh chóng triệu hồi nhân thủ, về phần chiếc Phong Lê thâm hải hào này cũng không quản, khởi động bước nhảy không gian dẫn người quay về Bắc Hải châu.
…
Lúc này, Tần Phong không hề biết tất cả động thái bên ngoài, lại cũng gặp nguy cơ.
Tần Phong tùy ý phá hoại ở trong thân thể của Thôn Thiên, hiển nhiên đang mang đến tốn thường cho Thôn Thiên, nhưng cùng lúc ngoại trừ lần đầu tiên Thôn Thiên chịu cơn đau trong cơ thể không có cách nào khống chế, ngay sau đó đã nghĩ ra cách.
Vô số phù văn hắc ám hình thành dị năng hội tụ ở nơi đau đớn, muốn giết chết sự tồn tại khiến nó đau đớn không thôi.
Đây giống như cơ thể người lây nhiễm sinh bệnh, bản thân cũng sẽ có sức miễn dịch chống cự virus.
Xung quanh Tần Phong xuất hiện vô số hư ảnh hắc ám.
“Ô!”
Những hư ảnh này kế thừa dáng vẻ của Thôn Thiên hình thành một động vật biển dữ tợn, há hốc miệng từ trên vách thịt hung hăng cắn về phía Tần Phong.
“Hỏa long thuật!”
Tần Phong điều động ý thức lực, Hỏa long bị triệu hoán ra vờn quanh người, chống cự lại những hư ảnh hắc ám này.
“Phong trợ thuật!” Vu Dương Đào cũng thôi động phù văn hệ phong, gió trợ thế lửa, uy lực của Hỏa long thuật lập tức tăng lên gấp đôi.
Không gian xung quanh nhỏ hẹp, trong chiến đấu huyết nhục của Thôn Thiên cũng bắt đầu không ngừng tiêu hao, nhiều lắm là vị trí bán kính bảy tám mét có thể chiến đấu, đối với Thôn Thiên to lớn ngàn mét sẽ không thương cân động cốt lại đau đớn khó nhịn.
Trong chốc lát, càng ngày càng nhiều hư ảnh hắc ám xuất hiện, vô cùng vô tận.
Vốn Vu Dương Đào đã khôi phục một chút, lúc này cũng hơi không kiên trì nổi!
Dù sao thực lực của hắn ta chỉ có cấp B1, phù văn cũng có hạn, còn cần khôi phục!
Ý thức lực của Tần Phong cũng hao tổn rất nhiều, nhưng nội lực to lớn cho nên còn có thể tiếp tục chiến đấu.
“Diệt!”
Thanh Vương đao của Tần Phong bộc phát ra một mảnh ngọn lửa màu tím đen nóng rực, lưỡi đao cường đại càng vặn xoắn những phù văn hắc ám đó đến vỡ nát.
Trong chốc lát, hư ảnh hắc ám động vật biển trước mắt tán loạn, lộ ra thân thể máu thịt, Thanh Vương đao của Tần Phong lại xẹt qua một hình tròn, cắt đứt một khối thịt lớn.
“Ngao ô!”
Bốn năm hư ảnh động vật biển sau lưng Tần Phong lập tức nhào lên, ngăn cản động tác của Tần Phong, trên vách thịt lại dài ra một vùng hư ảnh tăm tối, ngăn cản Tần Phong tiếp tục đi tới.
Sao Tần Phong có thể dừng bước chân.
“Hỏa thụ ngân hoa!”
Tần Phong trở tay đánh trả, xoắn nát những hư ảnh này, sau đó lại đưa tay về phía vị trí vừa nãy của mình, một kích Long phách kích xuất hiện.
Nội lực lập tức đánh tan phù văn hắc ám xung quanh, Tần Phong lại đào xuống một miếng huyết nhục.
Tần Phong tùy ý phá hoại như thế, huyết nhục trong trang bị phù văn không gian cũng khoảng hơn ngàn cân, nhưng sau khi có Thôn Thiên chống cự, Tần Phong không thể không ngừng di chuyển, bản thân Thôn Thiên có sức khôi phục cường đại cũng nhanh chóng khôi phục khoảng trống mà Tần Phong xuyên thủng từ vách dạ dày trước đó.
Đây là một trận đánh giằng co.
Phải xem Tần Phong phá hoại nhiều hơn, nay là năng lực tái sinh của Thôn Thiên mạnh hơn!
“Hoàn toàn không dò được vị trí, cứ tiếp tục như thế chúng ta chắc chắn phải chết! Tiêu hao quá lớn!”
Chỉ ba giờ, Vu Dương Đào đã không tiếp tục kiên trì được nữa, cả người hắn ta đều hơi mất sức.
Tình huống hiện tại với Vu Dương Đào, mỗi thời mỗi khắc đều là giày vò, phải chống đỡ uy áp của Thôn Thiên, Phù không thuật cũng rất cần thiết, đồng thời hắn ta không tiện khoanh tay đứng nhìn Tần Phong chiến đấu.
Có lúc nhận thua rất khó, từ bỏ càng khó.
“Ngươi tiết kiệm thể lực, không cần thả dị năng ra cùng ta, giữ Phù không thuật là được!” Tần Phong nói.
“Được!” Vu Dương Đào lấy ra một ống chất lỏng màu xanh từ trong trang bị phù văn không gian, “Cho ta thời gian nửa giờ!”
Tần Phong nhìn thoáng qua đã biết đó là cái gì!
Thuốc tiêm khôi phục nhanh của Dị năng giả hệ phong.
Thứ này có hiệu quả khá bá đạo, khôi phục phù văn, khôi phục ý thức lực nhưng sẽ khiến thân thể người tồn tại tính kháng thuốc, thời gian dài thậm chí còn ảnh hưởng đến tiềm lực.
Đến lúc này, ai cũng bất chấp!
“Đừng cậy mạnh, kiên trì một chút!” Tần Phong cũng biết muốn giết chết Thôn Thiên không phải việc mấy giờ có thể giải quyết, tiêm thuốc vẫn rất cần thiết với Vu Dương Đào.
“Ta đã biết!” Vu Dương Đào cắn răng, tiêm thuốc.
Tần Phong không chú ý Vu Dương Đào quá nhiều, hư ảnh hắc ám động vật biển xung quanh càng ngày càng nhiều, Tần Phong chỉ có thể điên cuồng chiến đấu, không ngừng săn giết, dùng ý thức lực đi tới.
Đây thật sự là một việc lặp đi lặp lại.
Vu Dương Đào không hề thả ra dị năng đối phó dị thú, tất nhiên sự chú ý đều đặt vào người Tần Phong.
Đương nhiên, hắn ta không nói chuyện làm phiền trận chiến của Tần Phong, lại càng ngày càng thấy hoảng sợ với trận chiến của Tần Phong.
Một giờ trôi qua!
Hai giờ trôi qua!
Ba giờ trôi qua!
Từ khi bọn họ bị Thôn Thiên nuốt vào trong bụng đã trôi qua tròn chín giờ, Tần Phong không hề có dáng vẻ mệt mỏi, dường như càng đánh càng hăng, thậm chí Vu Dương Đào không thấy Tần Phong nuốt đan dược, cũng là một người một đao giết đến có tiến có lùi.