Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 946

Chương 946: E rằng sẽ tức hộc máu

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Tần Tiểu Từ

Chương 946: E rằng sẽ tức hộc máu

Chỉ có điều, bây giờ bị Tần Phong bắt được, bên cạnh còn có Vu Dương Đào và Hạ Giai đứng nhìn, Bách Vĩ mặt mo đỏ bừng thật sự mất hết danh dự.

“Cái đó, Tần tổng, là lúc chiến đấu với dị thú khác không cẩn thận cọ trúng!”

“Thật sao? Lại nói, các ngươi thuê chiếc tàu ngầm này của ta còn chưa đặt tiền thế chấp đâu! Ta cải tạo tàu ngầm biển sâu như vậy có giá trị không nhỏ, tiền thế chấp cứ dựa theo 5000 ức mà tính, ngươi xem ngươi công khai phá hoại tài sản của ta phải trừ tiền thế chấp trước đó, ngươi còn nợ ta 5000 ức!”

Đôi mắt Bách Vĩ trợn to như là mắt trâu, lúc này hận không thể xé xác Tần Phong.

Lại còn đòi 5000 ức? Tại sao không đi cướp đi?

Nhưng lời này lại bị Bách Vĩ nuốt xuống một ngụm máu nuốt ngược vào.

Hắn ta gần như bị chọc giận đến đầu óc choáng váng.

Lúc này, Vu Dương Đào và Hạ Giai cũng dùng ánh mắt khác thường nhìn Tần Phong, bọn họ biết chắc chắn Tần Phong đã tức giận muốn làm thịt Bách Vĩ một chút, không ngờ lại làm thịt đến mức quá đáng như thế.

Đừng để đến lúc đó Bách Vĩ chó cùng rứt giậu!

Thế là, Bách Vĩ ép buộc bản thân bình tĩnh, vội vàng nói: “Tần tổng, ta trở về sửa cho ngươi, tiền thế chấp này thì thôi đi, làm người nên chừa lại một đường ngày sau dễ nói chuyện!”

Dù hắn ta cực lực khống chế, lời nói sau cùng cũng là nghiến răng nghiến lợi mới nói ra được!

Nghe vào không khác gì đang uy hiếp!

“Sửa? Đồ người khác đã dùng qua, ta thật sự không thích dùng lại!” Tần Phong cười lạnh nói: “Nếu không thể này đi, ta quy chiếc tàu ngầm biển sâu này thành 20000 ức bán cho ngươi, tiền thế chấp gì đó bỏ qua!”

Bách Vĩ nghe Tần Phong nói như vậy lập tức ngạc nhiên nhìn Tần Phong, nghĩ thầm sao Tần Phong đột nhiên tốt bụng như vậy? Phong Lê thâm hải hào là chiếc tàu ngầm mạnh như vậy, lại bán đi!

Chỉ có điều, lúc ánh mắt Bách Vĩ nhìn ra sau lưng Tần Phong, trong lòng cũng cảm thấy chua xót, đây cũng không phải hòn đảo trên biển gì đó, mà là một cơ giới thật sự! Tần Phong có được sự tồn tại khủng bố như vậy, đúng là chướng mắt Phong Lê thâm hải hào.

‘Đáng giận, nhưng Phong Lê thâm hải hào thuộc về ta, một năm cũng có thể kiếm lời 1 ức 2 ức đi, không đến một năm rưỡi có thể hồi vốn, tàu ngầm chắc chắn là của ta, tính như vậy ta cũng không mất mát gì!’

“Được, ta mua!” Bách Vĩ cắn răng một cái, tuy cảm thấy mình mất máu lớn nhưng cuối cùng vẫn tốt, dù móc rỗng một phần ba tài phú của hắn ta thì cũng đáng!

Bách Vĩ lập tức chuyển 15000 ức cho Tần Phong, phần còn lại thì ném một cái trang bị phù văn không gian sang, bên trong có 50 triệu năng nguyên!

Tần Phong hài lòng gật đầu, nói: “Được, từ hôm nay trở đi chiếc tàu ngầm này thuộc về ngươi, ngươi thích gọi là gì thì gọi như thế, nhưng sau khi sửa lại đừng gọi Phong Lê hào nữa là được!”

Bách Vĩ oán thầm trong lòng: Còn cần ngươi nói!

“Được, ta đã biết, Tần tổng, vậy những xiềng xích này…”

“Thu đi!” Tần Phong vung tay lên, xích sắt lập tức mở ra, nhao nhao thu hồi hiển nhiên là dung nhập ý thức lực.

“Tạm biệt, Bách tiên sinh!”

“Tạm biệt, tạm biệt!” Trên mặt Bách Vĩ mỉm cười, trong lòng lại chửi mẹ!

Tần Phong dẫn người rời đi, sau đó vách tường Thôn Thiên hào vặn vẹo một cái khôi phục vẻ vuông vức trước đó, bóng dáng đám người Tần Phong tất nhiên biến mất không thấy gì nữa.

Sau đó Thôn Thiên hào im hơi lặng tiếng khởi động, thân thể cao lớn kéo theo bọt nước to lớn, khoảng cách chỉ có 50m, Bách Vĩ lập tức bị sóng đánh lạnh thấu tim, tất cả cấp C khác bị hất bay ra ngoài, về phần tàu ngầm biển sâu không biết tên gọi là gì cũng bị đẩy ra trăm mét.

Đây thật sự là sự khác biệt giữa con kiến và voi, hoàn toàn không có sức phản kháng!

Lúc này, trong Thôn Thiên hào, Vu Dương Đào hơi không hiểu hỏi: “Tổng giám đốc, ngươi cứ bắn tàu ngầm cải tạo cho hắn như vậy sao? Đây không phải giúp hắn sao?”

Tuy Phong Lê thâm hải hào không sánh bằng Thôn Thiên hào nhưng thực lực vẫn cực kỳ cường hãn, trước đó cứu trợ Vu Dương Đào còn dùng một cột sáng xuyên thủng Hải Ma hào.

Tần Phong nói: “Bây giờ ngươi đã hiểu rõ phạm vi nghiệp vụ của tập đoàn Phong Lê chúng ta, chẳng nhẽ sau này tập đoàn Phong Lê chúng ta không khai phá được tàu ngầm biển sâu tính năng tốt hơn sao?”

“A?” Có Thôn Thiên hào, tất nhiên Vu Dương Đào không nghĩ đến việc tàu ngầm biển sâu khác, dù sao những cái kia chắc chắn không sánh bằng Thôn Thiên hào, nhưng nếu chỉ cho những người khác dùng hình như Quách Quan thật sự đang vận hành nghiệp vụ này!

“Sau này khai thác tàu ngầm biển sâu chắc chắn sẽ tốt hơn đồ cải tạo, tuy trước đó Hải Linh hào cũng mạnh nhưng sử dụng nhiều năm cũng đã cũ, một chiếc tàu ngầm mới lại do kỹ thuật mới của tập đoàn Phong Lê sáng tạo, giá trị cực lớn khoảng 15000 ức, phí thuê một ngày 200 ức.”

Quách Quan lập tức nở nụ cười, nói: “Kết quả người ta tốn 200 ức là có thể sử dụng sản phẩm mới, Bách Vĩ còn muốn hàng secondhand kia, còn phải cố gắng hai năm mới kiếm hồi vốn, nếu là ta thật sự sẽ tức giận đến mức nội thương!”

Tần Phong cũng mỉm cười: “Ta chỉ cho hắn biết cái gì gọi là ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo!”

Hạ Giai và Vu Dương Đào đều hơi đồng tình với Bách Vĩ!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay