Chương 987: Vây quét thế lực hắc ám
Những người Long Đô này đều biết Tần Phong là thiên kiêu.
Thiên kiêu có nghĩa có thể chiến đấu vượt cấp, lúc Tần Phong cấp C đã giết thú hoàng cấp C, có thể đọ sức với thú vương cấp B, chỉ là ký hiệu trên huy chương khiến mọi người theo bản năng không để ý quá nhiều.
Dù sao ở Long Đô cường giả cấp B là chủ lưu, cấp A là cấp bậc gia chủ, mạnh nhất là cấp S!
“Sao lại nhanh như vậy, lúc hắn vừa đến chỗ chúng ta mới là cấp C2 đi.”
“Ai biết được? Lúc trước hắn chưa chứng nhận cấp bậc huy chương cụ thể, hơn nữa trước đó cũng có chỗ giấu giếm, hắn là Dị năng giả hệ hắc ám đó!”
“Không biết hắn đánh nhau với Dị năng giả khác sẽ có hiệu quả gì!”
“Một nơi như Thần sơn mà hắn cũng có thể sống sót trở về!”
“Nghe nói còn giết chết một thú hoàng cấp A ở Đông Hải, là cái loại suýt nữa tiến giai thành thần!”
“Thật hay giả!”
Những lời bàn tán về Tần Phong tầng tầng lớp lớp, nhưng theo từng chuyên xảy ra những người này nhìn thực lực của Tần Phong cũng càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng coi trọng.
Sau khi đạt đến cấp B, hành động của Tần Phong cũng có sự thay đổi, cho nên một số người nhạy bén cũng phát hiện tình huống.
“Xem ra Tần Phong cũng có lòng tin với mình!”
Suy nghĩ như vậy xuất hiện trong lòng rất nhiều người, bao gồm cả Thịnh Liên.
Thế là, cùng ngày khoa học kỹ thuật bị công bố ra ngoài, Thịnh Liên tuy tức giận, tuy muốn nôn ra máu nhưng cũng không có hành động gì.
Trước đó ngoài miệng còn nói cùng lắm liều mạng với Tần Phong, thế nhưng lúc này hắn ta cũng không dám nghĩ như vậy.
Sau đó, Thịnh Hoa được Tần Phong thả ra, nhanh chóng khởi động đạo tiêu không gian quay về Long Đô, bởi vì thương thế quá nặng lập tức bị đưa đi trị liệu.
Tất nhiên Thịnh Liên cũng nhanh chóng chạy tới.
“Sao các ngươi không cẩn thận như vậy, còn để Tần Phong bắt được?” Thịnh Liên mặc kệ hiện tại Thịnh Hoa có bị thương hay không, lập tức mở miệng vặn hỏi.
Lúc này Thịnh Hoa nằm ở trên giường bệnh vô cùng suy yếu, nghe thấy Thịnh Liên vặn hỏi cũng cảm thấy xấu hổ.
“Gia chủ, nói thật ta cũng không biết vì sao Tần Phong phát hiện chúng ta, lúc ấy ta và Lý Khách Khanh đang hoạt động ở chỗ độ sâu 100m dưới đất, ta dùng dị năng hắc ám bao phủ hai người chúng ta, Lý Khách Khanh lại dùng dị năng hệ thổ tiến lên, dù những người khác phát hiện chúng ta, không phải Dị năng giả hệ thổ căn bản không bắt được chúng ta!”
Thịnh Liên nhíu chặt lông mày, không ngờ tình huống còn phức tạp hơn sự tưởng tượng của mình.
“100m? Sao có thể… Ngươi kể rõ chi tiết đi!”
Thịnh Hoa cũng không giấu giếm, kể lại việc mình và Lý Khách Khanh đột nhiên xuất hiện trong đại sảnh, còn kể việc Lý Khách Khanh gặp chuyện sau đó, cùng việc mình bị Tần Phong phế đi tay chân.
Thịnh Liên im lặng không nói.
“Ngươi có cảm giác được phù văn không gian biến hóa không?”
“Gia chủ, ta cũng nghi ngờ, vì lúc phát hiện việc không ổn ta đã truyền âm cho Lý Khách Khanh muốn kích hoạt đạo tiêu không gian, lại lợi dụng lực phá hoại của dị năng hệ thổ kéo dài thời gian rời đi, kết quả ta căn bản chưa mở ra đạo tiêu không gian, Lý Khách Khanh… Đã chết!”
Sắc mặt Thịnh Liên càng nghiêm nghị hơn.
Thật sự không ngờ thực lực của Tần Phong lại mạnh như vậy, hơn nữa còn có dị năng không gian tồn tại khiến Tần Phong càng khó lòng đề phòng.
“Gia chủ, chuyện này làm sao bây giờ?” Thịnh Hoa hỏi.
Thịnh Liên im lặng không nói như không muốn trả lời, nhưng im lặng một lúc lại cảm thấy Thịnh Hoa có tác dụng không nhỏ, không nên mặc kệ.
Thân phận của Thịnh Hoa đặc thù, vì trăm dặm không có một Dị năng giả hệ hắc ám, cho nên vẫn bồi dưỡng như một sát thủ, làm rất nhiều việc mờ ám.
Nhưng cũng vì vậy, hắn ta mới quan trọng.
“Ngươi cho rằng nên làm thế nào?”
Thịnh Hoa chật vật mở miệng: “Gia chủ, ta cảm thấy chúng ta vẫn không nên chọc Tần Phong?”
“Ồ?” Thịnh Liên bất ngờ nhìn đối phương, “Ta tưởng ngươi chịu thiệt thòi lớn như vậy, sẽ muốn ta tập trung người trả thù Tần Phong?”
Thịnh Hoa lắc đầu, cười khổ một tiếng: “Ta là sợ đối phương!”
Thực lực cường hãn của Tần Phong, năng lực quỷ dị của Bạch Ly đều bị Thịnh Hoa thấy được, không hy vọng đối mặt với hai người lần nữa, thậm chí còn cầu nguyện cả đời không gặp nữa mới tốt!
“Vậy… Trước tiên để chuyện này sang một bên đi!” Thịnh Liên cũng không cho đối phương nói quá nhiều, vì lúc này Thịnh Liên cũng đồng ý với ý kiến của Thịnh Hoa, thậm chí còn cảm ơn đối phương mở miệng nói ra.
Nếu không, mặt mũi gia chủ của Thịnh Liên cũng không thoải mái lắm!
…
Phong Lê thành, mấy ngày nay rất vui vẻ, người cả thành đều đang chúc mừng.
Ngay cả cách chào hỏi khi đi ra ngoài cũng không còn là “Ngươi ăn cơm chưa?”, mà là “Hôm nay nhà ngươi nở hoa rồi sao?”
Tóm lại, sự vui mừng này cũng có nghĩa Phong Lê thành đang không ngừng tiến bộ.
Lúc này Tần Phong lại đang buồn bực vì một chuyện khác.
“Tinh hạch thú vương cấp B quá ít!”
Trên thế giới này, mặc dù cấp S mới là cao nhất nhưng lúc nhân loại phổ biến cấp A là cường giả đỉnh cấp, bọn họ cũng có thể săn giết thú hoàng cấp B.
Những thứ này chỉ dựa vào cường giả cấp A sản xuất, nhưng hiển nhiên vẫn không đủ.
Hiện tại Tần Phong rất có tiền, gần như có thể nói là phú khả địch quốc!