Chương 990: So cơ giới với Tần Phong?
Năng lực giả ở trong đó chỉ là cấp E mà thôi, tất nhiên đều chết!
“Cái chỗ chết tiệt này, người ở đây lại dám phách lối như vậy?” Hiển nhiên ấn tượng của Từ Kình với nơi này rất tệ.
“Không phải chỗ nào cũng là Hoa Hạ!”
Trong liên minh Hoa Hạ, thế lực hắc ám yếu hơn thế lực của liên minh Hoa Hạ rất nhiều, đồng thời những người kia căn bản không dám phách lối trong thành thị của liên minh nhân loại, đều cụp đuôi mà đối nhân xử thế.
“Cũng đúng, nhưng lại không có ai đến đón chúng ta!” Từ Kình có vẻ bất mãn nhưng phẩm hạnh và tố chất của hắn ta khiến hắn ta nuốt xuống những lời oán trách, vẫn mở bộ đàm chuyển sang hình thức phiên dịch, định truyền tin cho người Mộc Lâm.
Chỉ có điều, truyền tin vừa gửi đi bọn họ đã nghe được tiếng tích tích tích.
Từ Kình và Tần Phong đều là Cổ võ giả có thính lực kinh người, lập tức biết tiếng động này đến từ phía sau bọn họ, hơn nữa còn có thứ che đậy nhất định nên rất nhỏ.
Hai người lập tức quay người, nhíu mày nhìn chằm chằm phía sau.
Trong tầm mắt của bọn họ đây chỉ là vùng đất khô cằn, nhưng nhìn kỹ lại vị trí của bọn họ hẳn là đại điểm của đạo tiêu không gian, nơi này cũng thường xuyên có máy bay trực thăng tác chiến hạ xuống, sau đó mới có thể đổi sang xe bay đi vào nội thành.
Cho nên, nơi này còn có một số kiến trúc, nhưng hiện tại những kiến trúc này đều biến thành đống đổ nát.
Bởi vì không thả ra ý thức lực quét hình xung quanh, cộng thêm ít nhất trăm mắt Tần Phong và Từ Kình đều không chú ý.
“Đi ra!” Từ Kình nghiêm nghị nói.
“Rầm rầm!” Đất đai bị đẩy ra, một thiếu niên gầy yếu đi ra từ bên trong.
Thoạt nhìn thiếu niên này chỉ mười bảy mười tám tuổi, thực lực cấp E, từ phù văn lơ lửng xung quanh hắn ta có thể thấy được chắc là một Dị năng giả hệ thổ cấp E.
“Chào ngài, ta được Rhens đại nhân phái đến đón các ngươi, thực lực của ta hơi yếu cần một vài cách khác mới có thể tránh thoát được kẻ địch truy tung!”
Tần Phong và Từ Kình hai mặt nhìn nhau, ý thức lực của Từ Kình truyền ra ngoài: “Đây là thành thị của các ngươi? Hay là thành thị của kẻ địch? Lại không có chút bảo vệ nào?”
“Ha ha, đại nhân, đây là lần đầu tiên ngài đến Quang Á thành đi, nơi này luôn là như vậy, đi thôi, chúng ta vào thành sẽ an toàn hơn chút!” Thiếu niên này nói.
Từ Kình thật sự không thể hiểu được.
Đường đường là hai cấp B lại không có cách nào cho đối phương cảm giác an toàn?
Nói đùa cái gì?
Tần Phong không hỏi nhiều như vậy, nhanh chóng lấy ra xe bay.
Chiếc xe bay này của Tần Phong là tập đoàn Phong Lê sản xuất!
Thậm chí có thể nói đây không phải xe bay, mà là phi hành khí, chỉ là không thể nhìn ra từ vẻ ngoài, cả chiếc xe còn rộng lớn hơn xe bay cỡ nhỏ, càng giống một chiếc chiến xa nhưng đường cong mượt mà, vẻ ngoài xinh đẹp vẫn khiến người ta cảm thấy chiếc xe này rất ngầu.
Thiếu niên kia không che giấu được tia sáng trong mắt, hiểu nhiên khá yêu thích chiếc xe bay này, thậm chí sợ bụi mù trên người làm bẩn xe của Tần Phong, còn cố ý dùng ý thức lực thu lại bùn đất trên người.
Ba người ngồi lên xe xe, Tần Phong ngồi ở ghế điều khiển khởi động xe.
Nhưng chẳng mấy chốc, máy quét trong xe của Tần Phong đã vang lên tiếng tích tích tích.
“Đằng sau cách 1000m có năng lượng dao động, xin chú ý!”
Tần Phong lập tức nhíu mày!
Lúc này sắc mặt thiếu niên kia trắng bệch, liều mạng quay đầu nhìn phía sau, mười mấy chiếc máy bay trực thăng phi hành đến, thậm chí đạn đạo đã được bắn ra trước tiên.
“A!!! Bọn chúng tới!” Thiếu niên hoảng sợ kêu lên, “Lái nhanh, nhanh vào trong thành trốn! Máy móc của bọn chúng rất lợi hại, rất nhiều…”
Sắc mặt Từ Kình lập tức trầm xuống.
Tần Phong lại cười: “So cơ giới với ta?”
Từ Kình điều khiển phi hành khí, trong nháy mắt chuyển đổi một phương hướng lại đi ngước về con đường cũ.
Không chỉ như thế, theo Tần Phong nhấn một cái nút, chiếc xe này nhanh chóng biến hóa, hai bên lại xuất hiện cánh, cộng thêm những thứ này khiến chiếc xe không hề có vẻ bưu hãn, vì với một chiếc máy bay trực thăng, phi hành khí này thật sự quá nhỏ.
“Vèo!”
Phi hành khí lập tức nâng lên như bão tố, dù là Từ Kình cũng cảm nhận được lực lượng cường đại, thiếu niên ở ghế sau càng sợ hãi kêu lên bị đè chặt vào ghế ngồi phía sau.
“Vèo vèo vèo!”
Ba viên đạn đạo và phi hành khí vừa sượt qua nhau, sau đó đụng vào nhau, đây đều là Tần Phong trực tiếp dùng ý thức lực khống chế.
“Xì xì xì xì!”
Phi hành khí liên tiếp bộc phát ra tia sáng, trong nháy mắt rơi vào một cái máy bay trực thăng trong số đó, đánh xuyên qua kính phòng hộ của đối phương, giết chết người điều khiển.
Chiếc máy bay trực thăng tác chiến này cũng nghiêng ngả rơi xuống, ầm vang nổ tung.
Tần Phong như con bướm bay trong vườn hoa, di chuyển trong hơn mười chiếc máy bay trực thăng tác chiến, lần lượt tiêu diệt những chiếc máy bay trực thăng tác chiến này.
Tới hai cái thì thôi đi, lại còn hơn mười cái? Đã đến cửa chịu chết, sao Tần Phong lại không giúp đỡ bọn họ đạt được mục đích?
“Xì xì xì!”
“Oanh!”
“Ầm ầm!”
Tần Phong giết những người này thật sự là nhẹ nhàng như giết gà làm thịt dê, sau khi tiêu diệt hơn mười chiếc máy bay trực thăng tác chiến, tất cả máy bay trực thăng tác chiến còn lại đều muốn chạy trốn.