Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 656

Chương 656:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 4 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 656:

Mà đám người Khương Dao ở xa xa còn đang nép vào một đống đá vụn, thấy Trình Lạc Y chém giết Long Phi, ánh mắt lộ vẻ chấn động.

"Chị Trình mạnh hơn trước kia rồi!"

"Tốt! Hiện tại đã săn giết thủ lĩnh Bọ Cạp Đen thành công. Chúng ta quay về nơi tránh nạn thành phố Giang Bắc đi!"

Trần Minh liên tục thuyết phục.

Tôn Vũ Hàng bên cạnh hơi ghét bỏ.

"Chú Trần, chú trở nên hèn nhát như vậy từ bao giờ thế?"

"Ta... Ta hèn bao giờ? Không phải là vội về dạy trẻ con học à? Trường học không có giáo viên thì làm thế nào?"

Trần Minh cố gắng giải thích.

Tôn Vũ Hàng liếc hắn khinh bỉ.

"Chiến đấu vừa mới bắt đầu, chúng ta không thể đi. Ở lại có thể giúp đỡ một chút cũng tốt."

"Thực lực phía đối diện quá mạnh, muốn giúp cũng không giúp được gì mấy. Đợi tới khi công ty Tek phát hiện, chúng ta coi như gặp phiền toái lớn rồi." Trần Minh nói vẻ lo lắng.

Công ty Tek phái ra đều là người mạnh tinh anh, là đội hình nhằm vào Thi Vương, đương nhiên bọn họ không phải là đối thủ. Một khi bị phát hiện, hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng.

Nhưng đúng lúc này, lại có người trong nhóm tinh anh của công ty Tek đi theo tiểu đội hoàn mỹ chú ý tới bóng dáng của bọn họ.

Nhìn thấy mấy người nép vào sau đám đá vụn, dáng vẻ lén lút, cảm thấy đó không phải thứ gì tốt.

Vì thế một đám tiểu đội tinh anh chạy về hướng bọn họ.

"Nguy rồi! Mau trốn đi!"

Trần Minh rất kinh hãi, vội vàng hét to.

Đám người Tôn Vũ Hàng cũng cúi đầu nấp sau tảng đá như động tác của hắn.

"Chú Trần, ta phát hiện ra, hiện tại ngươi còn có thuộc tính miệng quạ đen, nói cái gì là tới cái đó. Hình như chúng ta bị công ty Tek phát hiện thật rồi!"

"Chuyện này sao trách ta được?"

Trần Minh cảm thấy rất oan uổng, nói: "Chúng ta vẫn nấp ở nơi này thì sớm muộn cũng bị phát hiện thôi!"

"Vậy thì giờ làm sao đây? Hay là liều mạng với bọn chúng?"

Tính tình Khương Dao cứng rắn, đề nghị.

Ngay lúc bọn họ nóng lòng như lửa đốt, bàn bạc đối sách thì quay đầu nhìn qua, phát hiện ra Tôn Tiểu Cường vẫn đang duỗi cổ, nhìn về phía bên ngoài, chẳng hề có ý định né tránh.

"Này! Tiểu Cường! Ngươi làm gì đó?"

"Thôi xong rồi! Thế này khẳng định đã bị phát hiện rồi!"

"......"

Mấy người vô cùng lo lắng.

Quả nhiên người thức tỉnh của công ty Tek chạy tới, đầu tiên thấy Tôn Tiểu Cường lộ đầu ra, nhìn là thấy không thông minh quá rồi.

"Các người ở đây làm gì? Ra đây cho ta!"

"Ặc..."

Đám người Trần Minh nghe tiếng cũng thò đầu ra.

Năng lực nguyên tố đã hội tụ trong cơ thể, sẵn sàng liều mạng bất cứ lúc nào.

Nhưng Tôn Tiểu Cường lại vô cùng thảnh thơi, sắc mặt chẳng hoảng hốt chút nào.

"Chúng ta là thành viên Hắc Hạt. Các ngươi mau đi công kích Thi Vương đi!"

"Ồ..."

Đám người thức tỉnh công ty Tek lộ vẻ khinh bỉ.

Bởi vì bọn họ xem thường Hắc Hạt. Hơn nữa nhìn dáng vẻ của Tôn Tiểu Cường không giống như biết lừa người.

"Hừ! Một đám quỷ nhát gan, lại trốn đến đây."

"Đội trưởng, Bọ Cạp Đen hèn thế nhỉ? Còn chưa đối mặt với Thi Vương đã bị dọa thành thế này."

"Một đám bùn nhão, ô hợp mà thôi, làm gì có sức chiến đấu gì?"

"......"

Đám người thức tỉnh của Tek vừa bàn tán, lập tức không để ý tới bọn Tôn Tiểu Cường nữa, xoay người đi về phía xa.

Xem ra bọn chúng muốn mở trận thế, hợp lực đối phó với Thi Vương!

Mấy người Trần Minh đều ngẩn ngơ.

"Thế cũng được à?"

Không ngờ Tôn Tiểu Cường tùy tiện nói một câu đã đuổi được đám người thức tỉnh của Tek đi rồi.

Tôn Tiểu Cường cũng rất hài lòng với việc này.

"Nhìn đi. Nếu ta mà câm miệng thì có được không?"

"Ừ ừ, ta phát hiện ra có đôi khi ngươi rất thông minh."

Khương Dao khen ngợi ngay.

"Đúng vậy."

Mặt Tôn Tiểu Cường đầy vẻ đắc ý.

"Ở nơi tránh nạn, người ta còn tặng ta biệt hiệu là Tiểu Gia Cát đấy!"

.........

Sau khi những người thức tỉnh của công ty Tek đi liền bao vây vị trí của Lâm Đông lại, cũng rút súng tinh hạch ra, nhắm vào chiến trường.

"Khai hỏa!"

Sau một tiếng ra lệnh, tất cả súng ống tinh hạch đều sáng lên. Quả cầu năng lượng hội tụ tại họng súng, đánh tới Lâm Đông như mưa lớn.

Vốn Lâm Đông đang chiến đấu kịch liệt với Sa Dã, hai luồng lực lượng của lĩnh vực va chạm, sóng chấn động khủng bố tràn ra, mang theo tính hủy diệt.

Mặc dù mưa năng lượng đầy trời của súng tinh hạch cũng chỉ như mấy giọt nước nhỏ, rơi vào trong sóng to gió lớn, không nổi lên được gợn sóng gì.

Nhưng đối với Lâm Đông mà nói, ít nhiều nó cũng có tác dụng tiêu hao.

"Tiêu hao quá lớn rồi..."

Lâm Đông âm thầm tính toán, thân hình lùi lại phía sau một khoảng, thoát khỏi phạm vi công kích của bọn chúng.

Chiến đấu mấy hiệp với Sa Dã, cát vàng đậm đặc đầy trời, lĩnh vực mạnh mẽ cực kỳ nhưng áo trắng của Lâm Đông vẫn không nhuốm một hạt bụi như trước, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì vậy.

"Thi Vương này quả nhiên không đơn giản."

Cô gái duy nhất trong tiểu đội hoàn mỹ nói.

Cô cũng đến từ "Hồ sơ siêu năng", tên là Huyết Cơ, từ đầu tới cuối còn chưa ra tay, vẫn quan sát chiến đấu.

Sa Dã hừ một tiếng.

"Ừ! Bề ngoài có đẹp đẽ thế nào cũng không thể che dấu vẻ thô bạo từ trong xương cốt."

"Vậy thì ta lại muốn xem... Hắn thô bạo sẽ như thế nào."

Huyết Cơ liếm liếm môi, nói.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay