Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 660

Chương 660:

schedule ~8 phút phút đọc visibility 4 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 660:

Một giây sau, Trình Lạc Y nắm tay thành quyền, đánh thẳng về phía Huyết Cơ. Cánh tay cô mảnh khảnh lại ẩn chứa sức nặng vạn cân, giống như rồng ra biển lớn.

Nội tâm Huyết Cơ kinh hãi, phản ứng cũng không châm.

Cô ta muốn tung người về phía sau né tránh.

"Khống Huyết Thuật!"

Nhưng đột nhiên một tiếng quát to đã cắt đứt kế hoạch của cô ta.

Đám người Tôn Vũ Hàng chứng kiến Trình Lạc Y bị thương nặng, sợ cô không chịu nổi, vì thế không để ý tới an nguy của bản thân, vội vàng tiến lên hỗ trợ.

Tuy rằng đẳng cấp của hắn không cao, nhưng năng lực khống chế máu lại hơi có tác dụng khắc chế Huyết Cơ.

Thân thể Huyết Cơ khựng lại, huyết khí xung quanh cũng rung động một chút.

Cao thủ quyết đấu, trong nháy mắt ngắn ngủi đã đủ để ảnh hưởng đến thế cục.

Nắm tay Trình Lạc Y đã đánh vào ngực cô ta.

Rắc rắc!

Một tiếng giòn vang truyền đến. Xương cốt của Huyết Cơ lõm xuống, giống như bị xe lửa đụng, thân thể bay ngược về phía sau.

Cơ thể cô vẽ ra một đường parabol, đập mạnh xuống mặt đất.

"Đáng giận!"

Khắp người Huyết Cơ là bụi đất, khóe miệng tràn máu, cố gắng bò dậy, dáng vẻ khá chật vật.

Nội tâm cô ta thầm nói, không ngờ lại năng lực như vậy sao?

Huyết Cơ cũng không trách Trình Lạc Y, ánh mắt phẫn hận nhìn về phía mấy người Tôn Vũ Hàng.

Lúc này bọn họ đang tràn đầy vẻ vui sướng.

"Vũ Hàng! Còn phải có ngươi đó. Không hổ là cộng sự của ta!" Mặt mày Trần Minh hớn hở, nói.

Ngô Đản bên cạnh cũng liên tục đồng tình.

"Ừ ừ, Vũ Hàng ca ca lợi hại quá. Ca ca tuyệt vời!"

.........

"Đám người này là gì vậy?"

Đôi đồng tử của Huyết Cơ nhìn qua lại xung quanh, thầm cảm thấy có chút kỳ lạ, rõ ràng bản thân bị thương là do đám người này, ngẫm lại không khỏi buồn bực trong lòng.

Mà nhóm thức tỉnh giả bên cạnh cũng đã bắt đầu chú ý tới mấy người Tôn Vũ Hàng.

“Bọn họ không phải thành viên Bọ Cạp Đen sao?”

“Đậu má! Bị lừa rồi!”

"Mau giết tên đó nhanh lên!"

“...”

Một đám thức tỉnh giả của Tek phẫn hận trong lòng, vội vàng cầm súng ống tinh hạch lên, tập trung năng lượng trên đó, nhắm thẳng vào Tôn Vũ Hàng.

“Không được bắt nạt anh Vũ Hàng!”

Ngô Đản thấy thế liền nổi giận, vung trường đao trong tay lên, lao thẳng về phía đám thức tỉnh giả của công ty Tek.

Điều khiến người ta không ngờ được là, tốc độ của hắn nhanh đến khoa trương, nhanh đến mức sau lưng chỉ còn thấy tàn ảnh. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã tới trước mặt mọi người.

"Mạnh đến mức này sao?"

Sắc mặt đám thức tỉnh giả của Tek cả kinh, vội vàng rút vũ khí ra, sẵn sàng cận chiến với hắn.

Nhưng Ngô Đản di chuyển rất linh hoạt, dáng người mạnh mẽ, uyển chuyển như rồng cưỡi mây bay lượn.

Vung một nhát đao đã đánh bay vũ khí đối thủ, lại vung một nhát nữa đã kết thúc mạng sống của đối phương, chỉ vài ba đòn đã hạ đo ván vài tên thức tỉnh giả.

Đám người Trần Minh trợn tròn hai mắt, biểu cảm trên mặt đều là vẻ không thể tin được.

“Không đúng! Từ lúc nào mà Ngô Đản lại lợi hại như thế?”

“Không biết nữa…” Tôn Vũ Hàng cũng rất bất ngờ.

Chẳng lẽ... Là kiếm pháp trừ tà trong truyền thuyết đây sao?

“Hay là do sức mạnh của tình yêu nhỉ?" Khương Dao nhéo cằm phân tích.

“...” Tôn Vũ Hàng không nói nên lời, bản thân còn nhớ rõ khi Ngô Đản mới tới Giang Bắc tránh nạn, hắn chỉ là một tên thức tỉnh giả não đan, hơn nữa lại còn đang trong tình trạng thương tật, cho nên mọi người đều cho rằng hắn rất yếu ớt.

Không ngờ chỉ trong thời gian ngắn mà hắn lại tiến bộ nhanh như vậy.

“Tên này bị vỡ trứng, thì ra là vậy!” Trần Minh nói thầm.

Bên kia Ngô Đản đã vung một nhát đao cắt bay đầu một gã thức tỉnh giả khác, dòng máu đỏ tươi phun trào, chỉ còn lại thi thể không đầu ngã xuống đất.

Máu đầm đìa chảy xuống lưỡi dao, Ngô Đản chăm chú nhìn nó, ánh mắt sắc bén như chim ưng.

"Quả nhiên trong lòng không có phụ nữ, vung đao mượt hẳn..."

“Ặc…”

Đám người Trần Minh thấy thế đều ngẩn ra.

Mà chàng trai nát trứng thứ hai lại tỏ ra phấn khích, thậm chí còn giống như sắp khóc, như thể vừa mới tìm ra tín ngưỡng trong lòng, dường như tìm lại được phương hướng nhân sinh một lần nữa.

“Tiền bối, không lẽ đây chính là con đường mới mà anh đã nói sao?”

......

Lúc này Lâm Đông đang không ngừng bị Sa Dã và ba người cải tạo tấn công. Hắn cũng không cậy mạnh, có thể tránh được thì tránh, tốt nhất vẫn là nên tận lực bảo toàn năng lượng.

Cho nên đại khái là mấy đòn tấn công của Sa Dã đều liên tục thất bại.

Thậm chí thỉnh thoảng hắn còn đánh trúng doanh trại bên trong hang ổ Bọ Cạp Đen, dẫn đến không ít người thiệt mạng, tổn thất cũng nặng nề.

“Tên Thi Vương này quá xảo quyệt rồi!” Ánh mắt Sa Dã trầm trọng, nói.

Mà Tống Văn Hi lại càng buồn bực hơn, trong lòng thầm chửi rủa.

“Anh thanh cao cái gì? Anh thì lợi hại lắm sao? Thi Vương thì không đánh trúng, đã thế lại còn đánh chết không ít người của phe ta…”

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay