Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 675

Chương 675:

schedule ~10 phút phút đọc visibility 4 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 675:

Liễu Bạch Nguyệt kinh ngạc, vội vàng đi tới trước cửa sổ.

Bởi vì lúc này đã vào đêm, bầu trời tối đen một mảnh, hơn nữa còn giăng đầy mây đen. Trong đó có sấm sét vang dội, rắn bạc múa loạn, còn từng tia chớp màu đỏ xẹt qua bầu trời, phát ra tiếng sấm rền giận dữ.

Cảnh tượng trước mắt khiến người ta cảm thấy áp lực và kinh khủng.

Liễu Bạch Nguyệt một mình xa xứ, đi tới nơi xa lạ này, nội tâm không tránh khỏi sinh ra cảm giác bất an.

Hơn nữa vị trí thiết bị bay hạ xuống không ngờ lại là một khu rừng rậm rạp, đen kịt một vùng dưới bóng đêm bao phủ.

Cuồng phong gào thét u u, bóng cây lay đọng không ngừng, tựa như từng con ác ma đang vẫy tay với cô.

"Chuyện này..."

Một loại cảm giác sợ hãi tự nhiên sinh ra trong lòng Liễu Bạch Nguyệt.

"Cuối cùng đây là địa phương nào?"

Lúc này thiết bị bay đã hạ xuống rất nhanh, sau đó bị bóng cây đen nuốt chửng.

Đuôi lửa màu lam thu hồi ngay lập tức, rơi vững vàng trên mặt đất.

Liễu Bạch Nguyệt phát hiện ra vị trí nó đáp xuống có một cái bệ đá, dùng đá cuội xây nên, có dấu vết nhân công sửa chữa.

"Thật sự có người?"

Trước mặt Liễu Bạch Nguyệt, cửa khoang mở ra hai bên. Gió đêm gào thét, xuyên vào trong thiết bị bay, gióng như một bàn tay to vô hình xé rách mái tóc của cô.

Liễu Bạch Nguyệt không tránh kỏi nheo mắt lại, mở một cái đèn pin cao áp, chiếu rọi xem xét bốn phía.

Bên ngoài thiết bị bay là cây cối lay động, lá cây xào xạc kêu vang. Mỗi một cây đại thụ đều phải ba bốn người ôm, to lớn vô cùng.

Ở giữa có một con đường rừng nhỏ, cũng do đá cuội dây thành, thông về một hướng xa xa tối tăm, không rõ điểm cuối.

Liễu Bạch Nguyệt ở một mình trong rừng rậm đen kịt này, nội tâm khó tránh khỏi hơi sợ hãi, nhưng bây giờ đã không còn đường lui nữa.

Lập tức, cô cố gắng lấy dũng khí, nhảy xuống khỏi thiết bị bay, đi về hướng con đường nhỏ giữa rừng.

Gió đêm lạnh lẽo khiến cô rùng mình. Ánh đèn pin lay động, thăm dò về phía trước.

Ầm ầm.

Sấm sét nổ vang trên bầu trời. Một tia chớp cắt qua màn đêm đen kịt.

Sau đó hạt mưa to như hạt đậu bắt đầu rơi xuống.

Trời mưa rồi....

Nước mưa đánh lên lá cây, rung động ào ào, nương theo tiếng gió gào thét, tấu vang một khúc nhạc lộn xộn.

Liễu Bạch Nguyệt bị ướt ngay sau đó, chỉ cảm thấy càng ngày càng rét lạnh, toàn thân co lại, rùng mình không ngừng.

Tóc trên trán cô đã dán hết lên má. Nước mưa chảy xuống theo hàm dưới.

"Lạnh quá..."

Hàm răng Liễu Bạch Nguyệt đánh vào nhau lập cập. Hơn nữa hoàn cảnh khủng bố như vậy, cô không ngừng bước nhanh hơn.

Khoảng mười phút sau, rốt cục cô đã đi tới cuối con đường.

Phía trước bắt đầu xuất hiện bậc thang, hơn nữa uốn lượn hướng lên trên, thông tới mép vách núi. Nhưng ở nơi đó lại có một tòa thành cổ xưa rộng lớn đứng sừng sững.

Ầm ầm!

Khung trời phía sau tòa thành cổ có tiếng sấm cuồn cuộn. Tia chớp không ngừng đan xen, tràn ngập cảm giác áp bách.

Mặt Liễu Bạch Nguyệt lúc sáng lúc tối, hai mắt nhìn chằm chằm, cảm thấy vô cùng chấn động.

Lâu đài cổ này tràn ngập phong cách thời trung cổ, giống như một con thú khổng lồ đang ngủ đông.

Có mấy cánh cửa sổ trong đó có ánh nến mơ hồ lóe lên.

"Đây là... Địa phương nào?"

Liễu Bạch Nguyệt yên lặng nhủ thầm. Tuy nhiên cô có thể xác định, đây chính là trang viên theo lời Tống Văn Hi, cũng là mục tiêu của chuyến đi này.

Chẳng lẽ... Lãnh tụ tuyệt đối của Bọ Cạp Đen ở đây?

Rốt cục hắn là ai?

Mang theo tất cả nghi vấn, Liễu Bạch Nguyệt hít sâu một hơi. Không khí lạnh như băng, xen lẫn hơi nước ẩm ướt chui vào xoang mũi, khiến tinh thần cô phấn chấn hơn không ít.

Cô cất bước đi lên bậc thang, bước từng bước về phía lâu đài cổ.

Không bao lâu sau, cô đã tới trước cửa trang viên. Hàng rào và cánh cổ cao ngất, chừng năm sáu mét, bằng sắt sơn đen.

Hơn nữa ở giữa cổng lớn có chạm khắc một bức hình quái vật dữ tợn.

Liễu Bạch Nguyệt nhìn chăm chú, phát hiện ra nó là một con dơi khổng lồ, cánh duỗi ra, nhe răng nanh, nhìn vô cùng đáng sợ.

Cô thử đẩy cửa, phát hiện ra bên trong có khóa.

Vì vậy cô đưa tay vỗ vỗ.

Dưới làn mưa, hàng rào và cửa sắt rung động ào ào.

"Này! Bên trong có người không?"

......

Nhưng một lúc lâu sau, xung quanh ngoài tiếng gió và tiếng mưa rơi ra cũng không có bất cứ tiếng động nào khác.

"Không có ai sao..."

Lông mày Liễu Bạch Nguyệt nhíu chặt, bị lạnh tới run rẩy.

Ầm ầm!

Nhưng vào lúc này, một loạt tiếng sấm nổ vang lên. Tia chớp thật dài cắt qua đêm mưa, phản chiếu không gian xung quanh trắng bạc, khiến trời đất đều mất đi màu sắc.

"Ngươi tìm ai?"

Bên tai Liễu Bạch Nguyệt đột nhiên truyền tới giọng một người đàn ông.

Cô bị dọa hết hồn, vội vàng quay phắt đầu lại, phát hiện bên trong cửa lớn, chẳng biết từ bao giờ đã có một bóng thanh niên xuất hiện.

Hắn mặc âu phục, đi giày da, áo sơ mi trắng, cổ áo thắt nơ, tay cầm một chiếc ô đen lớn.

Gương mặt tái nhợt, ngũ quan thẳng tắp, đôi mắt thâm thúy, nhìn ngược lại rất đẹp trai.

Liễu Bạch Nguyệt khá kinh hãi, vẻ mặt dại ra.

"Là... Là Tống Văn Hi bảo tôi tới đây."

"À, vào đi."

Thanh niên mỉm cười, lộ ra hai hàm răng trắng bóng, sắc bén.

Ánh mắt Liễu Bạch Nguyệt trợn trừng, cổ họng khẽ nhúc nhích, nuốt một ngụm nước bọt theo bản năng, luôn cảm thấy người trước mắt này có chỗ nào đó bất thường.

Ngay sau đó, cửa sắt rung động ào ào, bị đẩy mở ra một khe hở.

"Chào mừng đi vao lâu đài cổ Hessen." Thanh niên vừa cười vừa nói.

"Cám... Cám ơn."

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay