Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 678

Chương 678:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 4 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 678:

"Ngươi... Ngươi muốn làm gì?" Liễu Bạch Nguyệt thấy thế, kinh hãi.

"Cơ thể nhân loại rất yếu ớt. Chỉ có zombie mới có thể chống lại zombie." Bá tước chậm rãi nói.

Trong nháy mắt, Liễu Bạch Nguyệt đã hiểu được ý đồ của hắn, muốn lây nhiễm mình thành zombie.

Nếu có thể báo thù, cô ta cũng không bài xích.

Dù sao hôm nay Liễu Bạch Nguyệt hai bàn tay trắng, không có gì phải e dè, không đánh lại thì gia nhập thôi.

Nhưng... Một khi bị lây nhiễm thành zombie sẽ mất đi ký ức lúc còn là nhân loại. Đến lúc đó người kia còn là bản thân sao?

Trả thù còn có ý nghĩa gì?

"Không... Không được. Ta không muốn mất đi ký ức!" Liễu Bạch Nguyệt hoảng sợ, lắc đầu liên tục.

"Yên tâm. Ta sẽ giữ lại thù hận của ngươi... Mãi cho tới cuối cùng." Bá tước mở miệng nói, răng nanh trở nên sắc bén.

Virus trên người hắn khác với virus zombie bình thường mà là kết hợp với thể chất của quỷ hút máu, hình thành một loại sản phẩm mới.

Sau khi nhân loại bị lây nhiễm vẫn giữ được ký ức ban đầu, chỉ là tính tình thay đổi hẳn, tàn bạo, khát máu, lạnh lùng.

Liễu Bạch Nguyệt còn chưa kịp phản ứng thì một cái miệng giữ tợn đã ập tới.

"Á..."

Một tiếng thét chói tai vang vọng cả toàn lâu đài cổ.

Bên ngoài sấm sét điên cuồng, tiếng gió gào thét, mưa rơi càng to...

.........

Liễu Bạch Nguyệt đang lột xác. Cô trở thành người duy nhất chuyển đổi ba trận doanh nhân loại, công ty Tek, tổ chức Bọ Cạp Đen, sau đó thành zombie!

Sau khi Vương Vinh sụp đổ ầm ầm.

Người phụ trách chi nhánh công ty còn lại cũng đều không dễ chịu.

Bởi vì cao thủ được cử đi hết, giờ chết trận toàn bộ, chỉ còn một mình phòng thủ tiếp, đó tuyệt đối là con đường chết.

Cho nên rất nhiều người phụ trách đã bỏ luôn công ty, lựa chọn cuốn gói chạy trốn.

Chi nhánh công ty trong lãnh thổ Long Quốc cơ bản bị tiêu diệt toàn bộ, hoặc chỉ còn lại vỏ rỗng.

Nhưng chỉ có một nơi khác biệt.

Đó chính là Diệp Giản ở thành phố Giang Bắc.

Lúc này hắn đang ngồi trong phòng làm việc, hai chân gác lên mặt bàn, xem phim trên màn hình phía trước.

"Làm người không có mộng tưởng có khác gì cá muối đâu?"

Trong phim vang lên một đoạn thoại kinh điển.

Lúc này, cửa phòng làm việc bị mở ra. Hàn Tĩnh Xuyên đi từ bên ngoài vào.

"Tổng giám đốc Diệp, hiện tại đều không liên lạc được với người phụ trách ở các nơi trong Long Quốc rồi."

"À..."

Diệp Giản gật gật đầu, trong lòng đã đoán ra được.

"Phòng tuyến mạnh nhất" của Vương Vinh tan tác.

Người phụ trách các chi nhánh còn lại không phải bị giết chết thì chạy trốn rồi.

Bây giờ chi nhánh có quy mô hoàn chỉnh ở Long Quốc cũng chỉ còn mình hắn.

"Thành Bọ Cạp Đen thế nào rồi?"

"Đương nhiên cũng bị thi triều nuốt gọn."

Hàn Tĩnh Xuyên đáp lời.

"Ôi... Cô đơn thật..."

Diệp Giản thở dài một tiếng, theo bản năng nhớ tới Liễu Bạch Nguyệt. Lúc trước cô ta chạy tới thành Bọ Cạp Đen, chắc phân nửa cũng toi mạng rồi.

Từng là đồng nghiệp, đối thủ một mất một còn với hắn, hiện tại đã không còn nữa, trong lòng khó tránh khỏi hơi cảm khái.

Nhưng đúng lúc này, trên thiết bị thông tin vệ tinh lại vang lên tiếng chuông trong trẻo, vô cùng gây chú ý.

"Ai vậy?"

Sắc mặt Diệp Giản kinh ngạc. Bây giờ các công ty lớn lần lượt bị diệt hết, còn có ai liên lạc với mình nữa?

Vì vậy hắn vội vàng đứng dậy xem xét, rất nhanh lộ vẻ kinh ngạc.

Chỉ thấy màn hình hiện lên mấy chữ to.

"Trụ sở tổng công ty Tek quốc tế!"

......... ……

"Tổng công ty tìm mình?"

Quả thực Diệp Giản không ngờ được.

Bởi vì trước đó, gần như hắn không liên hệ gì với tổng công ty cả, có việc gì đều tìm Vương Vinh, sau đó thông qua đối phương báo cáo lên cấp trên.

Cho nên tổng công ty quốc tế chủ động gọi điện thoại cho hắn giống như gái lớn lên kiệu hoa, là lần đầu tiên!

Hàn Tĩnh Xuyên đứng bên cạnh nhắc nhở.

"Đừng đứng đó nữa. Mau nhận đi."

"Ừ ừ..."

Lúc này Diệp Giản mới kịp phản ứng, vội vàng bấm nút kết nối.

Đây là một cuộc gọi video. Trên màn ảnh rộng phía trước nhanh chóng xuất hiện một thanh niên mặc trang phục tác chiến của Tek, tóc ngắn đầu đinh, lộ vẻ rất chuyên nghiệp.

Lúc này trong tay hắn đang cầm một tập tài liệu.

"Ngươi tên là Diệp Giản đúng không?"

"Vâng, là ta."

Diệp Giản liên tục đáp.

"Ta là Tiêu Dương, trưởng phòng nhân sự của tổng công ty." Thanh niên tự giới thiệu bản thân.

"Ồ... Ngưỡng mộ đã lâu. Ngưỡng mộ đã lâu!"

Mặc dù căn bản Diệp Giản chưa từng nghe nói tới đối phương, nhưng vẫn rất khách sáo. Dù sao vị này cũng là một lãnh đạo lớn.

Tiêu Dương nói tiếp.

"Số liệu nói lúc đầu ngươi đối kháng với Thi Vương ở Giang Bắc Long Quốc, sống sót sau khi bị trăm ngàn zombie vây quanh, còn có thể bảo trình được tính hoàn chỉnh của công ty, có thể thấy được năng lực lãnh đạo rất mạnh."

"Trưởng phòng Tiêu quá khen. Ta cũng chỉ hơi mạnh một chút thôi..."

Diệp Giản mỉm cười, nói.

"Tổng giám đốc Diệp khiêm tốn rồi."

Tiêu Dương lại nói: "Hiện tại trụ sở công ty tại Long Quốc bị công phá, các chi nhánh công ty khác đã đều trống rỗng, rơi vào tình huống tràn ngập nguy cơ. Trải qua sự bàn bạc của các lãnh đạo cấp cao, hiện tại quyết định bổ nhiệm ngươi là tổng phụ trách khu vực Long Quốc!"

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay